Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Chiếu Hoa công chúa
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-17 03:32:18 | Lượt xem: 1

14

Trong vòng một đêm, hậu cung trở trời rồi.

Vinh quý phi biến thành Vinh phi, bị cưỡng chế cấm túc tại tẩm cung, không có lệnh triệu hổi thì không thể ra ngoài. Về phần những nội gián bị cài cắm vào cung của ta, cũng bị Hoàng đế trừ bỏ.

Ta mệt mỏi dựa vào giường dành cho phi tần, thỉnh thoảng vuốt vuốt mái tóc đen của Hoàng đế.

Hôm nay, hắn chưa buộc lại, mái tóc đen như mực rối tung, uốn lượn trên người, trên đùi ta.

“Tóc có gì vui?” Hoàng đế gối lên chân của ta, đưa tay vuốt ve gương mặt của ta.

Ta cụp mắt không nói, nhìn thấy huân hương trong điện đã bị đốt gần hết, liền gọi cung nga đi thay mới.

“Chiếu Hoa có phải là thấy cơ thể khó chịu chỗ nào không?” Hoàng đế đột nhiên hỏi.

Ta mờ mịt chớp mắt, dùng ánh mắt hỏi thăm hắn.

“Cái dược hoàn kia……” Hoàng đế dắt tay của ta, nắm vuốt lòng bàn tay: “Trẫm gọi ngự y nhìn qua rồi, lật rất nhiều điển tịch mới tra ra, đó là dược hoàn đặc biệt tại Tề quốc các ngươi, có thể giảm đau, thư giãn, tránh tim đập nhanh. Chiếu Hoa thân thể khó chịu chỗ nào phải không?”

Ta lãnh đạm rút tay về: “Không sao, chỉ là làm chơi mà thôi.”

Một lần khước từ là xúc động, hai lần là nóng nảy.

Ba lần, nhưng chính là một cái tát làm mất hết mặt mũi.

Hoàng đế lạnh mặt, đứng dậy gọi người chải đầu cho mình: “Chiếu Hoa đã không có hào hứng, trẫm liền ngày khác trở lại đi.”

Ta quay mặt nhìn đi chỗ khác.

…… Hoàng Thượng.” Cung nữ đứng một bên bỗng nhiên quỳ xuống, “Nương nương làm vị thuốc kia là vì……”

“Cút!” Ta đột nhiên quát lên, “Nơi này có chỗ cho người như ngươi nói chuyện sao?”

Cung nữ bị doạ đến tái mặt, vội vàng im lặng.

Nhưng Hoàng đế bảo nàng nói, nàng đành phải nói: “Nương nương thấy Hoàng Thượng cả ngày đau đầu, mới chế vị thuốc kia. Nương nương là đau lòng Hoàng Thượng, lại không xấu hổ không dám nói……”

Ta vụt đứng dậy, nhìn cung nga mắng câu”To gan lớn mật!” sau đó bước nhanh về phía sảnh trong.

Hoàng đế rất mau đuổi theo tới, lại thay đổi sắc mặt.

“Chiếu Hoa, trẫm rất vui.” Hắn nói, ý cười cơ hồ từ trong mắt tràn ra.

Ta lẳng lặng nhìn hắn, chậm rãi cười.

Có đúng không?

Ta cũng rất vui vẻ.

15

Từ hôm đó qua đi, Hoàng đế có chút thay đổi.

Hắn tin ta yêu hắn, tin rằng ta thật lòng vui vẻ khi ở bên cạnh hắn, ngay cả g.i.ế.c người cũng ít đi.

Hắn cũng yêu ta, thế là thời điểm muốn mang ta đi hình phòng hoan lạc tìm niềm vui, biết hỏi thăm ý tứ ta thế nào.

Hắn đang thử tôn trọng ta.

Một con quái vật, có đồ vật bản thân quý trọng, lại không biết trân trọng bằng cách nào.

Tựa như ta khi còn bé ngốc nghếch, nhìn thấy hoàng tỷ thích trêu chọc chim chóc, liền giam giữ đầy viện chim chóc vì hoàng tỷ chế “Bách cầm đồ”  vậy.

Hoàng đế cũng ngu ngốc.

Hắn dùng không đúng phương pháp rồi —— Nếu nghĩ rằng muốn lấy lòng ta, hắn nên sai người dẫn theo đầu lâu của hắn cùng Vinh phi dâng cho ta mới phải.

Như thế, ta mới có thể yêu hắn được.

……

Thời gian cứ như vậy , cứ mỗi ngày trôi qua, ta nhìn yêu thương trong mắt Hoàng đế sâu nặng hơn, thì cực kỳ vui mừng.

Càng làm cho ta vui vẻ hơn, chính là ngày hôm trước ngự y vì ta bắt mạch, xem bệnh mà ra hỉ mạch.

Ta cơ hồ là vui đến phát khóc.

Hoàng đế lại luống cuống, hắn sửng sốt một lát, lại đi đi lại lại mấy lần, lúc này mới chậm qua ép hỏi ngự y đã chắc chắn hay chưa.

Đạt được đáp án khẳng định, tay chân hắn luống cuống một lát, mới mừng rỡ ôm ta: “Quá tốt rồi, Chiếu Hoa! Chúng ta sắp có hài tử rồi, nên sớm có hài tử mới phải!”

Hoàng đế cao hứng như là trẻ con, thật vất vả mới tỉnh táo lại, lại liền vội hỏi ngự y nên như thế nào điều trị thân thể của ta, ngày thường có nên đặc biệt chú ý gì không?

Ta dựa vào cột giường, nhìn xem hắn bận rộn.

Đưa tay vuốt ve bụng dưới bằng phẳng của mình, ta không khỏi cảm thán —— Thật tốt a…… Ta lại thêm một thẻ bài trong ván bạc này nữa rồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8