Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Không Bao Giờ Là Quá Muộn
Chương 03

Cập nhật lúc: 2026-03-17 03:33:01 | Lượt xem: 2

Trở lại trong xe, Vinh Dương quận chúa duỗi tay chỉ vào trán ta.

“Bảo sao hằng ngày ngươi đều một mình lên núi, sao sáng sớm hôm nay lại phái người tới mời ta. Xem ra ngươi đã có kế hoạch sẵn rồi.”

Ta nhếch môi cười.

Cũng may.

May mắn là ta sống lại cũng không tính là quá muộn.

Vinh Dương quận chúa là nữ nhi duy nhất dưới gối trưởng công chúa, thuở nhỏ đã nhận vô vàn sủng ái.

Xuất hành cũng có ám vệ bảo hộ.

Mà có dòng họ Hoàng thất ở bên cạnh cũng có thể bảo đảm danh tiết trong sạch của ta.

Vinh Dương không quá để ý hỏi: “Muốn xử trí người bên ngoài như thế nào?”

Ta nhẹ nhàng cười rộ lên.

“Mấy năm nay triều đình không chiếm được Thanh Long trại, Thánh Thượng đã có ý làm hòa. Ta chỉ là một nữ tử bình thường, sao có thể dễ dàng đắc tội thổ phỉ được? Không bằng cứ thuận nước đẩy thuyền, đưa người về doanh trại an toàn là được.”

Vinh Dương không nhịn được mỉm cười.

“Chỉ sợ ngươi đã có chủ ý xấu xa gì thôi.”

5.

Để bày tỏ lòng biết ơn, ta mời Vinh Dương đến một thôn trang ngâm suối nước nóng.

Đợi đến khi thoải mái trở về, trong kinh đã lưu truyền một câu chuyện vô cùng đặc sắc.

Nói Hắc Vũ Vệ dưới trướng Vĩnh Nghị Hầu đã xuất động.

Cướp một người từ Thanh Long trại trở về.

Ta vừa mới vào cửa, trước mắt đã chợt lóe một tia sáng.

Một chén trà ném thẳng vào mặt ta rồi rơi xuống đất, vỡ nát.

“Độc phụ!”

Sắc mặt Tiêu Khâm nặng nề nhìn ta.

“Ngươi đẩy Tương Tương vào Thanh Long trại mà vẫn còn an nhàn ung dung vậy sao!”

Ta nhìn Tiêu Khâm.

Mười hai tuổi hắn đã ra chiến trường, xưa nay vốn trầm ổn thận trọng.

Sau khi ta thành hôn cùng hắn, mặc dù không tính là ân ái lưu luyến.

Nhưng đã là phu thê suốt bao nhiêu năm, ít nhất cũng tương kính như tân.

Kiếp trước, hắn che giấu tình cảm với Tô Vân Tương rất khá.

Chưa bao giờ có lúc để lộ vẻ sắc bén như vậy.

Hôm nay, ta mới chỉ tương kế tựu kế đã khiến hắn đau lòng vô cùng.

“Phu quân hồ đồ rồi. Tương Tương cái gì chứ, ta còn chưa từng nghe qua.”

Ta nhấc chân bước qua mảnh sứ vỡ trên mặt đất.

Trên chiếc giường nhỏ gần cửa sổ, Tô Vân Tương nghiêng người dựa vào đó.

Nàng chỉ mặc một thân áo lụa trắng, tóc dài buông lỏng.

Càng làm nổi bật khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt đáng thương.

Ta bật cười.

“Thoạt nhìn vị muội muội này có vài phần quen mặt nhỉ.”

Tô Vân Tương cười nhạo một tiếng: “Tẩu phu đúng là quý nhân hay quên, đã lâu ta không được gặp Khâm ca ca, muốn nhìn xem phu nhân của hắn là nhân vật như thế nào. Không ngờ quý nữ Thượng Kinh lại nhiều thủ đoạn như thế, lại muốn hủy hoại danh dự trong sạch của ta…”

Giọng nói của nàng ta tiêu tán trong một cái tát vang dội.

Trong nháy mắt Tô Vân Tương sững sờ, lập tức ôm mặt kêu lên sợ hãi.

6.

Ta đột nhiên hành động khiến Tiêu Khâm không kịp trở tay, lúc hắn kịp phản ứng lại thì Tô Vân Tương đã bị ta đánh đến nỗi nằm sấp trên giường.

Nửa bên mặt nhất thời sưng đỏ lên.

Hắn ôm Tô Vân Tương bảo vệ trong lồng ngực.

“Thẩm Vãn Tranh!” Tiêu Khâm gầm lên: “Ngươi điên rồi sao?”

Ta bật cười.

“Phu quân hỏi ta an nhàn ung dung, vừa hay, ta cũng muốn hỏi vị tiểu thư này một chút…”

“Tô Vân Tương, Tô tiểu thư.”

Ta vừa hất cằm lên, Thanh Vũ đã lui ra ngoài, rất nhanh đã áp giải hai gia đinh vào trong.

Người nọ run rẩy không ngừng, đó chính là Mã Tam quanh năm đấu gà, chạy ngựa trên con phố bên cạnh Hầu phủ.

Ngay khi y bước vào, y đã ngã quỵ xuống đất.

“Phu nhân tha mạng, phu nhân tha mạng.”

Thanh Vũ thi lễ, lời nói rõ ràng:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8