Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hãy Quên Anh
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-17 03:39:22 | Lượt xem: 2

Tôi nói xong, nghe thấy em sửa lời: “Cháo sắp chín rồi nhỉ.”

Em cúi đầu đi vào bếp.

Khoảnh khắc đó, tôi muốn khóc, sự bốc đồng này khiến tôi nghẹn ngào, không có nước mắt, chỉ có tiếng khóc không kiềm chế được.

Em đã quen với cuộc sống không có tôi, như vậy rất tốt.

Nhưng tôi vẫn muốn khóc.

Tôi nuôi em thành đồ vô dụng tay không thể nâng vai không thể gánh, hầu hạ em mười một năm, chỉ mới mấy ngày, em đã không cần tôi nữa.

Suốt một buổi chiều, tôi đều nhìn em bằng ánh mắt u oán, như oán phụ khuê phòng. Tôi biết tôi đang cố tình gây sự, rõ ràng tôi hy vọng em quen cuộc sống không có tôi, hy vọng em quên tôi. Nhưng khi em thật sự làm vậy, tôi lại khó chịu.

Em ngồi trên sofa dùng điều khiển từ xa đổi kênh, tôi đứng bên cạnh nhìn em chăm chăm.

Đột nhiên có người gọi tên tôi, tôi quay đầu lại, nhìn về phía TV, trên TV đang chiều tin tức địa phương.

“… Buổi sáng ngày 21 tháng 5, bởi vì một người họ Vương nào đó say rượu lái xe, đã gây ra một vụ tai nạn xe nghiêm trọng trên đường Hòa Bình, khiến một người tử vong, một người bị thương nặng, ba người bị thương nhẹ… Lúc ấy Chu Sinh ở hiện trường đã dũng cảm đứng ra, dùng cơ thể của mình che chắn cho đứa trẻ kia… Chu Sinh bất hạnh bỏ mình, tuổi gần 33…”

May là cô bé kia còn sống, nếu không thì tôi c.h.ế.t uống rồi.

Tin tức vài ngày trước, còn mở ra xem.

Tôi nghe thấy em nói: “Là anh hùng.”

Toàn bộ hờn giận của tôi đã tiên tan không còn hình bóng, không hối hận.

Buổi tối.

Tôi ngồi ở góc tường dưới tầng với em, em nhìn người qua lại, tôi ngồi xổm ở trước mặt em, nhin em.

Nhìn như thế, tôi cảm thấy em như ông già, phe phẩy quạt hương bồ trong tay, trên người mặc áo ba lỗ màu trắng và quần đùi rộng, nhưng gương mặt này cứ thế biển tạo hình ông già thành anh đẹp trai tản mạn.

Chẳng biết tại sao, em đột nhiên thích cách giải trí nhàm chán này, có lúc có thể ngồi mấy tiếng đồng hồ.

Tôi nhớ khoảng thời gian bố tôi qua đời, tôi cũng thích ngôi như thể ở đây, mẹ tôi mất từ khi tôi còn rất nhỏ, tôi và bố sống nương tựa vào nhau. Nhưng đột nhiên ở giữa thừa ra một người, nhìn người qua lại, tôi sẽ nhớ đến em, nhớ những lời em từng nói với tôi, những chuyện em làm vì tôi, từng cái từng cái, như thể rõ mồn một trước mặt.

Lúc ấy, người đàn ông cô đơn ngôi ở đây đã bầu bạn bên tôi, em dùng nhiệt độ lòng bàn tay em nói với tôi răng, tôi không một mình.

Bây giờ, em ngồi ở đây, đang nhớ tôi ư.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8