Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hãy Quên Anh
Chương 9 (END)

Cập nhật lúc: 2026-03-17 03:39:28 | Lượt xem: 2

Bỗng nhiên tỉnh táo, tôi không thể để anh nhìn thấy tôi đang tìm chết, tôi nhặt lọ thuốc dưới đất lên, lào đảo chạy ra ngoài, cơ thể như không bị khống chế, hai chân như nhữn ra. Hơi không dùng lực được, cơn buồn ngủ và choáng đầu khiến tôi chỉ muốn thiếp đi, dạ dày thiêu đốt đau đớn, khó chịu đến mức tôi cảm thấy mình sắp chết.

Tôi chống đỡ ý thức cuối cùng, ngồi lên taxi, nhìn thấy anh bị tôi bỏ lại, tất cả gắng gượng đã sụp đổ ngay lúc này, tôi ngã xuống ghế sau, ý thức còn sót lại nói một câu: “Đến bệnh viện, làm ơn, cứu tôi với, tôi không thể chết.”

Tôi ở lại bệnh viện hai ngày, nhìn thấy gương mặt tái nhợt không có màu m.á.u trong gương, tôi không thể trở về gặp anh, tôi sợ anh nhìn ra điều gì đó.

Khí sắc tốt hơn nhiều, tôi mới dám về.

Sau khi về, tôi giả vờ như không nhìn thấy anh, nghe thấy anh căn nhăn bên tai tôi, thời gian như quay lại lúc anh còn sống trước mặt tôi.

Tôi muốn anh có thể yên tâm ra đi, tôi bắt đầu học cách chăm sóc bản thân, quá trình này ngày càng khiến tôi biết Chu Sinh quan trọng với tôi nhường nào.

Tôi phải cố gắng nhiều như vậy, mới có thể thích nghi với cuộc sống không có anh.

Tôi bắt đầu xem phim tình cảm bị thương, không phải thích, mà vì tôi cần một lý do để khóc.

Tôi bắt đầu thích ngồi ở bóng râm dưới tầng, nhàm chán ngồi mấy tiếng, bởi vì mỗi khi đến lúc này, anh sẽ ngồi xổm trước mặt tôi, đây là lúc tôi có thể nhìn anh một cách quanh minh chính đại chẳng kiêng nể.

Thỉnh thoảng tôi buột miệng gọi tên anh, khi nói ra một chữ lại đột nhiên thay đổi, nói sang cái khác. Cuộc sống của tôi không thể không có anh, nhưng tôi không thể nói cho anh biết.

Tôi sẽ nói cho anh biết, không có anh, tôi cũng sẽ sống rất tốt, cho nên anh đừng lo lăng.

Tác dụng phụ khi uống số lượng lớn thuốc ngủ khiến tôi mất ngủ hãng đêm, khi anh ra đi, tôi cũng đang mất ngủ.

Tôi tỉnh dậy, cảm nhận được bàn tay không có nhiệt độ của anh, tôi không thể khống chế được nước mặt của tôi.

Tôi biết anh kẹp đồ trong quyển sách tôi ít đọc nhất, sau khi anh đi, tôi tìm quyển sách kia ra, nhìn thấy dòng chữ ngay ngắn bên trên thẻ đánh dấu sách được kẹp bên trong, tôi cười.

Tôi đeo chiếc nhẫn anh đã làm cho tôi, kích thước vừa khít.

Có lẽ một ngày nào đó trong tương lai, tôi sẽ thật sự quen với cuộc sống không có anh, nhưng tôi vẫn sẽ nhớ đến anh.

Tôi sẽ không quên anh.

-Hết-

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8