Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cho đến bao giờ
Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-03-17 03:44:14 | Lượt xem: 2

16

Lúc đi dạo trong công viên gần đó, có một thầy bói cực kỳ nhiệt tình ngăn chúng tôi lại, hăng hái xin phép coi bói. Tôi nghĩ, bói một quẻ cũng được. Thầy bói trông cũng vẻ chuyên nghiệp bảo Chu Dương tránh sang một bên, Chu Dương ngồi ở ghế trước chờ tôi.

Quả nhiên quẻ bói quấy nhiễu tất cả cảm xúc tốt của tôi. Chu Dương vừa cười vừa chọc cười, hỏi tôi làm sao vậy.

“Thầy bói cố ý làm khó dễ em, nói rất nhiều chuyện em không thích nghe, tuy rằng nửa phần đầu đoán đại khái đều đúng.”

Chu Dương ôm vai tôi, vừa đi vừa hỏi: “Hắn đã nói gì mà lại chọc giận cô tiên nhỏ nhà ta?”

“Ông ấy nói mệnh em không may mắn.”

Chu Dương đột nhiên dừng lại, đứng đối diện tôi rồi nói: “Đưa tay cho anh.”

Tôi khó hiểu đưa tay ra.

Anh cũng vươn tay, hai bàn tay cầm lấy tay của tôi. Anh nói: “Bây giờ tốt rồi, tất cả vận rủi của em đã truyền cho anh hết rồi.”

“Xùy xùy! Em không cần anh…” Tôi nhăn mày muốn hất tay anh ra, Chu Dương đột nhiên kéo tôi vào lòng. Cái ôm xảy ra quá nhanh.

“Anh sao vậy?” Tôi hỏi anh.

“Không có gì, chỉ là đột nhiên muốn ôm em thôi.”

Tôi đưa tay vuốt lưng anh, nói với anh: “Không sao đâu, thật ra em cũng không tin vào bói toán.”

Ngày lập đông, Chu Dương làm một bàn đầy món ngon. Lúc tôi tan làm về đến nhà, ngạc nhiên nhìn bàn đồ ăn rồi hỏi anh: “Hôm nay nhà có khách sao?”

“Không phải.” Anh chỉ vào bàn đồ ăn rồi nói: “Món này, món này, với món này, anh chưa từng làm cho em ăn nên muốn để em thử một chút.”

Cuối tuần, tôi vốn định đi chụp ảnh. Nhưng hôm ấy trời mưa, chúng tôi quyết định ở nhà ăn lẩu. Khi ăn xong, Chu Dương ra tay thu dọn bãi chiến trường, còn tôi thì xem phim.

Sau khi anh dọn dẹp xong thì ngồi xuống bên cạnh tôi. Tôi làm ổ trong lòng anh, tán gẫu với anh về việc lúc mang thai nên ăn gì cho tốt. Không biết có phải ảo giác hay không, tôi cảm giác hình như thân thể Chu Dương hơi cứng lại.

“Nếu Tiểu Lâm đã có nhu cầu, anh nhất định phải hầu hạ thật tốt…”

Tôi lườm anh một cái: “Nói chuyện chính!”

“Anh biết rồi, nhưng anh có hỏi qua đại sư, đại sư nói hai chúng ta sinh con vào tháng giêng là hợp nhất. Anh tính rồi, có thai vào khoảng bốn tháng năm là đẹp.”

“Anh bắt đầu tin mấy cái này bao giờ vậy?”

“Anh tin vào duyên phận. Không phải em cũng tin sao?”

Tôi cười khúc khích, không so đo với anh nữa.

Từ đó về sau, Chu Dương bắt đầu trở nên vô cùng bận rộn. Càng gần đến cuối năm, Chu Dương càng không có thời gian cùng tôi đi dạo phố, không cùng tôi ăn cơm, buổi tối không biết phải tăng ca mấy giờ, liên tiếp ba ngày tôi không gặp được anh.

Sau đó anh về nhà, tôi nói với anh không cần quá vất vả, buổi tối không đợi được anh về nhà khiến tôi thật sự rất cô đơn. Chu Dương không nói gì, chỉ ôm chặt lấy tôi, tôi cũng ôm anh, tận hưởng độ ấm đã lâu không cảm nhận.

Ngày 16 tháng 11, hôm đó là thứ sáu, tôi và Chu Dương hẹn nhau ăn cơm tối ở nhà hàng. Sau khi tan làm, trong lòng tôi tràn đầy vui mừng lái xe chuẩn bị đến chỗ hẹn, lại nhận được điện thoại của Chu Oánh.

Cô ấy vừa khóc vừa nói với tôi Chu Dương đang ở bệnh viện, bảo tôi mau qua đó.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8