Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Mèo quýt làm thủ lĩnh
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-17 03:52:35 | Lượt xem: 2

Khi tôi trở về nhà, trên cửa dán giấy thông báo in hình Trình Đại Hổ.

Trên đó viết, hành vi của con mèo này tàn nhẫn, đánh con thỏ nhà người khác trong nhà họ, bây giờ bị bắt lại chờ chủ nhân đi nộp tiền bảo lãnh.

Tôi sắp bị Trình Đại Hổ chọc tức đến mức bật cười, nhưng vẫn chấp nhận dựa theo địa chỉ trên thông báo đi về phía cư xá sát vách,

Tôi ở căn hộ cao cấp, nhưng cư xá sát vách là tòa nhà biệt thự tấc đất tấc vàng.

Tôi đứng ở cửa hít sâu mấy hơi, vừa nghĩ nhất định khi trở về sẽ cho Trình Đại Hổ biết xã hội hiểm ác, vừa đưa tay nhấn chuông cửa.

Kẹt kẹt.

Cửa mở ra từ bên trong.

Tôi cúi đầu, chỉ nhìn thấy người kia mặc quần jeans ôm hai chân thon dài và áo tay ngắn màu trắng.

“Xin chào.” Tôi nở nụ cười, ngẩng đầu: “Tôi là chủ nhân của Trình Đại Hổ…”

Người thanh niên có gương mặt lạnh lùng xinh đẹp, cụp mắt xuống, dường như trong con ngươi đen nhánh phản chiếu thân hình của tôi.

“Trình Đại Hổ?” Thanh niên nhướng mày.

Tôi: “Là con mèo quýt đấy.”

Thanh niên gật đầu, nghiêng người nhường đường: “Vào đi, cứ mang giày vào là được.”

Tôi ngồi co rúm trên ghế salon, bên kia là Trình Đại Hổ đang giả chết.

Bỗng nhiên thanh niên kia đặt lon Cocacola lạnh trước mặt tôi, mở miệng nói: “Tống Bạc Khê.”

“Trình Hâm.”

Anh ôm con thỏ trong lòng, yếu đuối đáng thương, co rúm lại chui vào lòng chủ nhân.

Trình Đại Hổ thấy tôi nhìn qua, bỗng nhiên vọt đến, tiếng lòng vang lên bên tai tôi: [Mẹ, đừng tin nó, nó chính là con thỏ trà xanh! Lúc nó dùng lỗ tai tát miệng con không phải thế này! Mẹ đừng bị nó lừa!]

Tôi ấn cổ Trình Đại Hổ, cười với Tống Bạc Khê: “Thỏ đáng yêu quá.”

Tống Bạc Khê ngẩng đầu cười khẽ: “Đừng bị nó lừa, nó giả vờ đấy.”

Dường như con thỏ nghe hiểu, dùng chân sau đạp chủ nhân, lộ ra bị trọc một mảng lông chân.

Tôi thành khẩn xin lỗi: “Ngại quá, con thỏ của anh có bị thương ở đâu không? Tôi có thể cùng đi bệnh viện kiểm tra, mọi phí tổn do tôi chịu.”

[Mẹ! Con thỏ này giả vờ! Nó còn làm trụi lông con nữa!]

Trình Đại Hổ cố sức giãy dụa, lại bị tôi đưa tay nhấn xuống.

“Không cần, tôi liên hệ bác sĩ thú y quen rồi, không có sao cả.” Tống Bạc Khê dừng một chút: “Nhưng mà mèo nhà cô…”

“Trình Đại Hổ.” Tôi nói.

Tống Bạc Khê nở nụ cười, khẽ nói: “Nhưng có lẽ tâm lý của Trình Đại Hổ nhà có sẽ có vấn đề…”

Tôi: “?”

Tống Bạc Khê: “Lúc nó đánh nhau với con thỏ, không cẩn thận rơi vào bô đựng nước tiểu của con thỏ.”

Tôi: “…”

“A a a! Mẹ! Mẹ đừng nghe nữa!” Trình Đại Hổ giãy dụa kịch liệt, đương nhiên là không muốn nhớ lại chuyện đó, cả cái đuôi cũng xù lông lên.

[Con thỏ này đánh lén con! Còn đạp con vào đó, mẹ.]

Trình Đại Hổ ấm ức cọ cọ tôi.

Tôi hít sâu một hơi, tay vuốt ve Trình Đại Hổ cũng run lên, lúc nhìn vào đôi mắt ngập nước của Trình Đại Hổ, trong lòng thầm phỉ nhổ bản thân. Nó là đứa con ngang ngược của mày màn! Mày có thể vì nó rơi vào nhà vệ sinh mà không cần nó sao?

Thân thể mập mạp của Trình Đại Hổ bị tôi đẩy ra ngoài, nó tỏ vẻ không thể tin được.

Tôi giảo biện: “Nóng.”

Trình Đại Hổ: “…”

Dường như nó hóa đá, ủ rũ cúi đầu xuống dưới.

Nếu không phải tôi nghe thấy tiếng lòng của nó, tôi còn muốn phỉ nhổ chính mình.

[Tôi biết người phụ nữ không có đầu óc chỉ có nhan sắc này ghét bỏ tôi mà! Ôi, bây giờ lòng tôi còn lạnh hơn mười năm g.i.ế.c cá ở RT – Mart. Người phụ nữ kia, một ngày nào đó tôi sẽ trở thành mèo quýt cô không thể với tới.”

Ngay sau đó, nó suy diễn trong lòng: “Đại Hổ, Đại Hổ còn sao rồi? Từ ngày mẹ đẩy con ra thì chưa từng nở nụ cười! Mẹ sai rồi! Đại Hổ!”

Tôi: “…”

Ngón chân co rút.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8