Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thay Da
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-17 04:07:20 | Lượt xem: 2

Trên đường đi, Chu Thanh và bọn họ nói nói cười cười. Họ đều quen biết nhau từ nhỏ. Chu Thanh kể chuyện thú vị hồi nhỏ của Kỷ Thâm. Kỷ Thâm một tay lái xe, bất đắc dĩ điểm nhẹ vào mũi cô ta.

“Vợ anh đang ở đây, cho anh chút mặt mũi đi.”

Chu Thanh tinh nghịch thè lưỡi.

Giữa họ có một bầu không khí thân mật tự nhiên, tôi căn bản không thể xen vào.

Đi được nửa đường, Chu Thanh khát nước muốn uống nước. Tôi vừa định đưa cho cô ta một chai nước khoáng mới, Chu Thanh lại trực tiếp cầm lấy chai Kỷ Thâm đã uống.

“Chị dâu, em và anh Thâm từ nhỏ đã như vậy, chị chắc không phiền chứ?” Chu Thanh nói với giọng điệu nũng nịu.

Kỷ Thâm: “Vợ anh biết anh coi em như em gái, cô ấy sẽ không phiền đâu.”

Tôi cười mà không nói.

Càng đến gần làng chúng tôi, xung quanh càng ít người qua lại. Đường đi trở nên gập ghềnh hơn. Trời âm u, dường như sắp mưa to.

Mấy người trò chuyện chán, bắt đầu buồn ngủ.

Không biết qua bao lâu, Lý Cương đột nhiên hét lớn tỉnh dậy. Mọi người đều bị anh ta dọa giật mình. Sắc mặt của Lý Cương rất khó coi, tái nhợt đáng sợ.

“Tao vừa mơ thấy bà nội tao.”

Cố Quân cau mày: “Bà nội mày không phải đã mất hơn chục năm rồi sao?”

“Ừ, tao lần đầu tiên mơ thấy bà, trong mơ bà ấy nắm c.h.ặ.t t.a.y tao, bảo tao đừng đi tiếp nữa, nói tao đi tiếp sẽ mất mạng!”

Một cơn gió lạnh từ ngoài cửa sổ thổi vào. Những người khác trong xe đều rùng mình một cái.

Kỷ Thâm nhanh chóng cười.

“Lý Cương, mày nằm mơ cũng thật đặc biệt, chúng ta đang đến quê nhà của vợ tao, chứ có phải đi xuống địa ngục đâu…”

Tôi cũng cười theo: “Đúng vậy, bảo bà nội anh đừng lo lắng, người dân trong làng tụi em đều rất thân thiện…”

Lý Cương “ừ” một tiếng, sắc mặt vẫn không tốt lắm.

“Lát nữa là đến rồi, chúng ta phải xuống xe đi bộ, mẹ em đã chuẩn bị một bàn đồ ăn cho mọi người rồi.” Tôi nói nhỏ.

“Cái chỗ khỉ ho cò gáy này còn phải đi bộ, phiền phức!” Cố Quân bực bội càu nhàu.

“Thôi nào, Cố Quân!” Kỷ Thâm quát.

Cố Quân lúc này mới ngậm miệng, không nói nữa.

Xe lại chạy thêm mười mấy phút. Xung quanh đã toàn là núi hoang, không có người qua lại. Trời đã tối đen, mưa phùn lất phất.

“Mọi người vất vả phải xuống xe đi bộ rồi.”

Chu Thanh nhíu mày khó xử. Tôi lúc này mới để ý, hôm nay cô ta đi giày đế dày. Trên đó có một logo rõ ràng.

Chu Thanh: “Anh Thâm, đường núi ở đây quá dốc, em sợ em đi không nổi…”

Kỷ Thâm không cần suy nghĩ liền đáp: “Anh cõng em.”

Chu Thanh có chút ngại ngùng: “Vậy chị dâu thì sao?”

Kỷ Thâm nhìn tôi, vẻ mặt có chút chột dạ và lúng túng.

Tôi mỉm cười hiểu chuyện: “Con đường này em đi từ nhỏ đến lớn, đã quen rồi, anh cõng Chu Thanh đi.”

Kỷ Thâm rõ ràng rất hài lòng với sự hiểu chuyện của tôi. Anh ghé vào tai tôi nói: “Vợ ngoan lắm, tối nay anh sẽ bù đắp cho em.”

Tôi thấy hơi ghê tởm. Nhưng vẫn giả vờ đỏ mặt ngại ngùng. Tôi thấy sắc mặt của Chu Thanh lập tức lạnh xuống.

Kỷ Thâm cõng Chu Thanh, khó nhọc bước về phía trước. Đường núi ở đây rất dốc. Cho dù Kỷ Thâm thường xuyên tập thể dục, cũng có chút mệt mỏi. Đi được nửa đường, Chu Thanh muốn xuống tự đi.

Kỷ Thâm: “Đừng nghịch ngợm, với cái thân hình nhỏ bé của em, chẳng phải sẽ ngã sao?”

Chu Thanh đ.ấ.m vào vai anh một cái. Hai người trước mặt tôi tình tứ, không để ý đến ai xung quanh. Cố Quân ở bên cạnh hùa theo. Sắc mặt của Lý Cương vẫn không tốt lắm. Tôi phát hiện ánh mắt của anh ta luôn lén lút nhìn tôi. Nhưng khi tôi nhìn lại, Lý Cương lại nhanh chóng chuyển hướng ánh mắt.

“Em quên nói với mọi người, làng chúng em có quy định riêng.”

Tôi lên tiếng.

“Sau khi vào làng, không được dùng điện thoại quay video hoặc chụp ảnh. Nếu không, dân làng sẽ tức giận.”

Sắc mặt của Cố Quân lập tức khó coi. Mục đích anh ta đến đây chính là để livestream.

“Không phải chứ, Bạch Ngôn, cô có ý gì vậy? Cô cũng biết tôi là streamer ngoài trời, tôi sao có thể không livestream được? Thâm ca, anh nghe xem đây là quy định gì vậy? Cô ta coi làng của họ là khu bảo tồn quốc gia à?”

Kỷ Thâm cũng khuyên tôi: “Ngôn Ngôn, cho Cố Quân livestream một lát cũng không sao chứ? Gần đây cậu ta đang thiếu chủ đề .”

Tôi nhún vai: “Lúc đó chọc giận họ, đừng trách em không nhắc nhở anh nhé.”

Người cuối cùng đến đây muốn quay video, trước khi c.h.ế.t đã bị móc mắt. Tiếng la hét thảm thiết vang lên suốt nửa tiếng đồng hồ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8