Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thử Lòng Bạn Gái
Chương 05

Cập nhật lúc: 2026-03-17 04:08:05 | Lượt xem: 3

Cô ta cười lạnh một tiếng: “Chính là người đã tự sát vì bạn trai, may mắn được cậu cứu đó sao?”

“Cô ta còn khiến cậu cam tâm tình nguyện thay đổi, tớ thật sự rất tò mò không biết cô ta trông như thế nào đây.”

Giang Hạ Dã mím môi: “Cô ấy rất đáng thương.”

Cô ta nhún vai: “Tớ cảm thấy cậu mới đáng thương đó, tại sao phải tìm người như vậy chứ?”

“Nếu lúc trước cậu đồng ý với tớ thì chúng ta đã sớm kết hôn rồi!”

Giang Hạ Dã cụp mắt, không phản bác lời cô ta nói.

Tôi ổn định lại cảm xúc, gõ cửa.

Tiếng nói chuyện chợt im bặt, ánh mắt mọi người lập tức tập trung ở ngoài cửa.

Nhìn tôi đi tới, Giang Hạ Dã mặc quần áo bệnh nhân ôm n.g.ự.c giả vờ ho khan vài tiếng.

“Niệm Niệm.”

Hắn vươn tay muốn nắm lấy tay tôi.

Tôi đặt bình giữ nhiệt lên bàn, không cầm lại.

“Em nấu chút canh để bồi bổ thân thể cho anh, bác sĩ nói thế nào rồi?”

Mọi người đứng ở đó đều trực chờ xem kịch vui.

Sao tôi phải chơi trò chơi ấu trĩ trẻ con với đám công tử ăn chơi trác táng này chứ?

“Sắp hóa trị rồi, nếu phát hiện sớm thì vẫn còn hy vọng trị được.”

Mà lúc tôi đi vào, ánh mắt cô gái kia vẫn luôn dừng lại trên người tôi.

Giang Hạ Dã giới thiệu: “Niệm Niệm, đây là Hứa Thần Hi, là bạn lớn lên từ nhỏ với anh.”

Hắn cố ý nhấn mạnh chữ ‘bạn’.

Tôi ‘ừ’ một tiếng, đáp lại ánh mắt của cô ta: “Chào cô.”

Cô ta khiêu khích nhìn tôi, đưa tay mở bình đựng canh kia ra.

“Tôi còn chưa ăn cơm đâu, đói c.h.ế.t tôi rồi. Cô không ngại nếu tôi uống một ngụm chứ?”

Giang Hạ Dã ngắt lời cô ta: “Tớ mới là bệnh nhân đó, cậu uống làm gì?”

“Sao cậu hẹp hòi thế! Uống ngụm canh cũng không được à, vậy thì tớ càng muốn uống đó!”

Dứt lời, cô ta cầm thìa múc một muỗng.

Tôi lẳng lặng nhìn cô ta.

Ngon không?

Tôi gọi đồ bên ngoài đó.

Dường như cô ta muốn dùng phương thức này để ra oai phủ đầu với tôi.

Cô ta nhanh chóng ném thìa sang, nhìn Giang Hạ Dã: “Tớ đã uống rồi thì cậu đừng uống nữa.”

Sau đó cô ta còn quay đầu nhìn tôi, nở nụ cười khinh thường: “Rõ ràng trước khi tớ đi cậu vẫn còn khỏe mạnh, sau khi gặp được cô gái này liền thay đổi tính tình, cuối cùng lại bị mắc bệnh ung thư! Sao tôi thấy cô giống sao Chổi đến đòi nợ vậy?”

Giang Hạ Dã không vui: “Hứa Thần Hi, cậu nói bậy bạ cái gì vậy! Không muốn ở đây thì mau cút về Mỹ đi.”

“Cậu lại hung dữ với tớ!”

Hứa Thần Hi đứng dậy, hờn dỗi: “Giang Hạ Dã, tớ tốt bụng suy nghĩ cho cậu như vậy mà cậu lại nói thế, cậu có cô bạn gái xui xẻo như vậy đúng là đáng đời.”

Cô ta trừng mắt nhìn Giang Hạ Dã một cái rồi lập tức rời đi, đóng cửa cái ‘rầm’ một tiếng.

10.

Những người còn lại cũng vội vàng cáo từ.

Giang Hạ Dã nhìn cửa, nhéo mi tâm.

“Tính tình cô ấy vốn trẻ con như vậy, em đừng so đo với cô ấy.”

“Ừm.”

Tôi rũ mắt xuống, rót nước cho hắn.

Giang Hạ Dã kéo tay tôi kề sát vào môi hắn, uống nước theo hành động của tôi.

Mặt mày nhíu lại: “Trông em có vẻ không vui lắm, ghen tị sao?”

“Không có.”

Tôi rút tay lại, đặt cốc xuống.

Nào ngờ lại bị hắn ôm vào trong ngực: “Tô Niệm, từ nhỏ Hi Hi đã lớn lên cùng bọn anh, cô ấy nói chuyện thẳng thắn, em đừng để bụng.”

Hắn nói thẳng thắn vô tư.

Giống như giữa bọn họ thật sự không có gì.

Nhưng tôi đã thấy biệt danh của Hứa Thần Hi trong điện thoại di động của hắn là ‘Tiểu tổ tông của tôi’.

Sau khi tiểu tổ tông đóng cửa đi ra ngoài còn gửi tin nhắn cho hắn: [Tớ không biết đâu, tối nay cậu phải đi đua xe cùng tớ đó!]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8