Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tình Yêu Quay Lại
Chương 05

Cập nhật lúc: 2026-03-17 04:10:25 | Lượt xem: 3

Mỹ nhân chịu khổ luôn khiến người ta tan nát cõi lòng, quả nhiên dáng vẻ đáng yêu của cô ta khiến không ít người đồng tình.

[ Quá đáng, kẻ có tiền thì có thể tùy ý chà đạp người khác sao?]

[ Đáng đời, khó trách không có đàn ông muốn, ai dám lấy con cọp cái hung dữ như thế chứ.]

[ Em gái thật xinh đẹp, người phụ nữ như tôi nhìn thấy cũng phải đau lòng.]

Tôi cười lạnh một tiếng, rời khỏi hot search. Chuẩn bị bắt đầu làm việc.

“Cô dựa vào đâu mà đuổi tôi? Cô đang dùng việc công báo thù tư.”

Tôi ngước mắt nhìn lên, thấy Hứa Ương Ương nổi giận đùng đùng chạy vào phòng làm việc của tôi.

Công ty tôi quản lý có bộ phận liên quan đến thiết kế đồ họa, nghiệp vụ chủ yếu có liên quan đến Anime.

Trùng hợp là ngành mà bên phía Lục Sâm không có nên anh ta đưa Hứa Ương Ương qua đây. Tự cho là chúng tôi ở cùng dưới một mái hiên thì quan hệ sẽ hòa hoãn.

“Cô làm mất một khách hàng, làm hỏng hai đơn hàng. Lần nào kiểm tra thành tích cũng đứng cuối trong nhóm. Tôi đuổi cô không phải chuyện đương nhiên sao?”

“Cô rõ ràng đang giận chó đánh mèo. Đừng tưởng rằng cô có tiền thì ngon.”

“Đúng thế, tôi có tiền, tôi kiếm bằng bản lĩnh của mình, tôi tự hào.”

Hứa Ương Ương hiển nhiên không ngờ tôi có thể nói như vậy, một lúc lâu sau, cô ta ưỡn n.g.ự.c nói rất hùng hồn: “Cô sẽ hối hận.”

Tôi chống tay phải dưới cằm, nhìn kỹ Hứa Ương Ương. Lúc này, cô ta đang tức giận, trong ánh mắt có sự bướng bỉnh và không chịu thua, cực kỳ giống thiếu nữ ngây thơ tràn đầy sức sống trong những bộ phim Nhật Bản.

Nếu như tôi là một người đàn ông thì có lẽ sẽ ưng dáng vẻ này của cô ta. Đáng tiếc tôi là một người phụ nữ, còn là một nhà tư bản.

“Tôi hối hận vì đã tuyển cô vào mới đúng. Tôi là nhà tư bản, không phải nhà từ thiện. Đi nhanh đi, đừng để bảo vệ kéo cô ra ngoài.”

Hứa Ương Ương rời đi, phiền phức đến rất nhanh.

Giữa trưa, lúc tôi xuống quán cà phê phía dưới công ty ngồi nghỉ ngơi, Lục Sâm chạy tới hỏi tội: “Sao em lại đuổi việc Ương Ương?”

Nếu như không phải vì còn phải qua lại với anh trên phương diện làm ăn thì hiện giờ tôi chỉ hận không thể cắt đứt sạch sẽ không còn gì với anh ta. Đáng tiếc, kết hôn không thành nhưng tiền thì chắc chắn vẫn phải kiếm.

Đầu óc tôi vẫn còn chưa hồ đồ, đàn ông nào quan trọng bằng tiền.

“Công ty anh có nhiều vị trí như vậy, để cho cô ta một chỗ không phải được rồi sao.”

“Không phải anh đã nói công ty của anh không có vị trí thích hợp với cô ấy rồi sao.”

“Anh dựa vào đâu mà cho rằng tôi bằng lòng nuôi một người rảnh rỗi?”

“Tiền lương của cô ấy để anh bỏ ra.”

Tôi lắc đầu cười: “Tôi không ưa cô ta, không muốn nhìn thấy cô ta, được chưa?”

Lục Sâm chấn động, ánh mắt trở nên rất thâm tình.

Anh ta sẽ không cho rằng tôi không buông bỏ được anh ta chứ.

Tục ngữ đã nói, gặp mặt mới có tình cảm, nếu ngay cả mặt cũng không gặp được, thì còn nói gì đến tình cảm đây. Chẳng lẽ anh ta đến hỏi tội tôi là giả, gặp tôi mới là thật.

Tôi run lẩy bẩy, trên người nổi da gà, không cảm thấy thâm tình, chỉ thấy buồn nôn.

“Em… Thật ra em không cần để ý…” Lục Sâm nói ngập ngừng.

Tôi cười lạnh: “Anh lúc nào cũng đặt tôi và cô ta trên cùng một chiếc cân, anh có nghĩ tôi có bằng lòng hay không không?”

Tôi đứng dậy để tiền xuống, chuẩn bị rời đi. Lục Sâm giữ c.h.ặ.t t.a.y của tôi: “Ý của em là Ương Ương không xứng được nhận xét ngang với em. Có phải trước giờ em vẫn luôn xem thường cô ấy không? Cũng…”

Lục Sâm không nói nốt phần sau.

Tôi đoán hẳn là: Cũng xem thường anh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8