Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tình Yêu Quay Lại
Chương 07

Cập nhật lúc: 2026-03-17 04:10:27 | Lượt xem: 3

Bên tai vang lên tiếng đàn trôi chảy, dưới ngòi bút là tiếng viết chữ sột soạt. Mọi thứ đều khiến anh ta tìm được một vùng thế giới yên bình.

Yên bình duy trì được một tháng.

“Ngày nào cậu cũng trốn ở đây luyện đàn có thấy phiền không?”

Đó là khi Lục Sâm gặp Tiết Thừa Diễn, cậu ấy là người đứng đầu vòng tròn trên đỉnh trong trường học. Không chỉ bởi vì nhà cậu ấy giàu mà còn bởi vì Tiết Thừa Diễn rất thông minh.

Nhưng mà những thứ này đều không đủ để khiến Lục Sâm ghen ghét, thứ khiến anh ta ghen ghét nhất chính là quan hệ của Tiết Thừa Diễn và Ninh Úc quan hệ.

Hai nhà Tiết Ninh có quan hệ mật thiết, bọn họ là thanh mai trúc mã thật sự.

“Sắp thi chuyển cấp rồi. Về đến nhà là mẹ lại muốn đút cho tớ món điểm tâm ngọt bà ấy mới làm, không thể nào tập trung luyện tập được.”

Tiết Thừa Diễn lắc lư vé vào cửa trong tay: “Vậy cậu từ bỏ hai tấm vé hòa nhạc tớ mới lấy được sao?”

Ninh Úc nghiêng người qua rút lấy vé vào cửa: “Lấy của cậu.”

Giọng của hai người càng ngày càng xa, mà từ đầu đến cuối Tiết Thừa Diễn đều chưa từng nhìn anh ta chút nào, rõ ràng mới ngứa mắt anh ta.

Nhìn bóng lưng hai người rời đi, cảm giác cô độc khó mà chịu đựng được dâng lên, rõ ràng trước kia anh ta vẫn luôn trốn tránh một mình đã quen rồi.

Anh ta rất nhanh lại bị người bắt lại, anh ta ôm đầu, muốn bọn họ đánh nhẹ một chút.

“Sao cậu không tới phòng đàn?” Một giọng nói dễ nghe vang lên.

Người bắt nạt anh ta đều dừng lại tay.

“Ninh.. Ninh Úc… Cậu ta là bạn của cậu sao.”

Người học tập trong trường quý tộc đều là kẻ nhà giàu, nhưng mà đám nhà giàu cũng phân chia đẳng cấp. Ninh Úc hiển nhiên ở cấp trên.

“Đúng thế.” Cô ôm nhạc phổ, hất cằm về phía Lục Sâm: “Còn không mau đi.”

Lúc này, Ninh Úc giống như một chùm sáng chiếu vào trong lòng anh ta. Nhờ chùm sáng này mà cuối cùng anh ta cũng quay về nhân gian.

“Cậu như này không được.” Ninh Úc không dẫn anh ta tới phòng đàn mà là phòng y tế: “Cậu phải phản kháng.”

Anh ta cười khổ một tiếng: “Bọn họ có nhiều người như vậy.”

“Cậu đánh người cầm đầu ấy, cắn c.h.ế.t không buông tay.”

Mặc dù bên ngoài nhìn Ninh Úc mềm mại nhưng mà trong giới hào môn sao có thể nuôi ra con thỏ được.

Ninh Úc hung ác trong lòng, Lục Sâm nhìn cô, cuối cùng cũng nhìn thấy giáo dưỡng của con cái nhà hào môn. Anh ta xoa nắm đấm, trong lòng có thứ gì đó phá đất nảy mầm lên.

Về đến nhà, lần đầu tiên anh ta yêu cầu với bà Lục: “Tôi muốn học tán thủ.”

Bà Lục đặt tờ báo xuống, liếc nhìn anh ta: “Con gọi ta là cái gì?”

Lục Sâm cắn thịt mềm ở đầu lưỡi đến khi có mùi m.á.u tanh: “Mẹ.”

Bà Lục tiếp tục xem báo: “Có theo kịp việc học không?”

“Theo kịp.”

Bà Lục tỏ vẻ đồng ý, bà ấy đón Lục Sâm trở về là để bồi dưỡng anh ta thành một quân cờ hữu dụng. Nếu như ngay cả chuyện trong trường học mà anh ta cũng không giải quyết được thì tương lai sao mà xử lý được chuyện trên phương diện làm ăn.

Bà Lục cũng rất vui khi trên người anh ta có chút m.á.u tanh.

Từ đó, Lục Sâm trải qua cuộc sống về nhà luyện tán thủ, tới trường học lấy bạn học ra luyện tán thủ. Dần dần, không còn ai trong trường học dám tùy tiện chọc anh ta nữa.

Ninh Úc thi đỗ chuyển cấp, cô đánh một khúc dương cầm ở hội diễn văn nghệ. Cô ở trên sân khấu giống như một con thiên nga kiêu ngạo, đẹp mắt mức chói mắt.

Lại gần một chút, cách cô gần thêm chút nữa. Lục Sâm nghĩ như vậy, Ninh Úc quá xa, anh ta như này vẫn không chiếm được cô.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8