Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Trọng Sinh: Tôi Không Cần Anh Nữa
Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-03-17 04:12:59 | Lượt xem: 2

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén cảm xúc, nhưng sự tức giận và uất ức kìm nén bao lâu nay ở kiếp trước lại trào dâng trong lòng.

“Tại sao phải cho anh cơ hội? Anh xứng đáng sao?”

Tôi trừng mắt nhìn anh ta.

“Điều tôi hối hận nhất chính là lãng phí mười năm thanh xuân cho anh.

“Lúc anh vẽ đầy một bức tường tranh cho cô ta, anh có nghĩ đến cảm nhận của tôi không?

“Lúc anh lập di chúc quyên góp toàn bộ tài sản, lúc anh nhảy lầu vì bạch nguyệt quang của mình, anh có nghĩ đến tôi và con sẽ sống ra sao không?”

Thẩm Thanh Thệ cúi gằm mặt xuống, nhưng khi nghe đến câu nói cuối cùng lại ngẩng phắt đầu lên nhìn tôi.

“Con?

“Chúng ta… có con rồi sao? Trai hay gái? Bao nhiêu tuổi rồi?”

Anh ta bối rối tiến lên một bước, ánh mắt tràn đầy vẻ vui mừng của người lần đầu làm cha.

Nhưng ngay sau đó, anh ta đột nhiên nhận ra điều gì đó, nụ cười trên môi cứng đờ.

“Không biết.” Tôi lạnh lùng nói, giọng nói vô cùng tàn nhẫn: “Tôi mới mang thai được một tháng thì bị bạch nguyệt quang và người anh em tốt của anh hại c.h.ế.t rồi.”

Thật ra, tôi cũng không biết liệu mình có c.h.ế.t hay không, tôi nói như vậy chỉ là muốn chọc tức anh ta.

Cuối cùng, Thẩm Thanh Thệ cũng không chịu nổi nữa, ôm mặt ngồi thụp xuống, trong cổ họng phát ra tiếng khóc nghẹn ngào.

Tôi bước qua người anh ta vào nhà.

Nhìn Thẩm Thanh Thệ đang gào khóc bên ngoài cửa sổ, tôi chỉ cảm thấy hả hê.

Tốt lắm.

Người phải chịu đựng nỗi đau khổ này, không nên chỉ có mình tôi.

14

Thẩm Thanh Thệ đã nghỉ học.

Còn tôi đã được tuyển thẳng.

Đúng là song hỷ lâm môn.

Sau khi có kết quả tuyển thẳng, Vệ Tinh muốn đi tìm Thẩm Thanh Thệ để khoe khoang, nhưng tiếc là không thấy anh ta đâu.

Năng lượng dồi dào không có chỗ sử dụng, cô ấy dồn hết vào việc học, thành tích tăng vọt như tên bắn.

Cố gắng trăm ngày, trường mơ ước trở thành trường dự phòng.

Sau khi được tuyển thẳng, tôi rất ít khi đến trường.

Thỉnh thoảng tôi đến đưa tài liệu cho Vệ Tinh và Tiêu Niên.

Tiêu Niên nói, cậu ta muốn thi vào Đại học T cùng tôi, để được trải nghiệm chuyện tình yêu thời đại học.

Nhưng Đại học T đâu phải muốn thi là thi đỗ.

Dù vậy, nhưng nhìn thấy có người vì muốn đuổi kịp tôi mà nỗ lực tiến bộ, tôi vẫn rất cảm động.

Vì vậy tôi đã tặng lại cho cậu ta bộ sách giáo khoa mới nhất.

Tiêu Niên nghiến răng nghiến lợi: “Bạch Nham!”

Tôi không ngẩng đầu lên, lại ném thêm mười bộ đề thi thử: “Hả? Sao thế?”

“Cho thêm hai bộ nữa đi, chừng này làm sao đủ.”

15

Lần tiếp theo tôi nghe tin tức về Thẩm Thanh Thệ là vài tháng sau.

Anh ta đã dùng d.a.o đ.â.m Hứa An Nhiên và Tần Dã, mỗi người tám nhát, nhát nào nhát nấy đều không gây c.h.ế.t người.

Cả hai đều được đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt, đến giờ vẫn chưa tỉnh lại, tự nhiên là không thể tham gia thi đại học.

Cảnh sát đã đi tìm anh ta ba ngày, nhưng vẫn bặt vô âm tín.

Tất cả học sinh và giáo viên đều bàng hoàng trước hành động tàn nhẫn của anh ta.

Chỉ có tôi biết, trong con người anh ta luôn ẩn chứa một tên điên.

Cảnh sát đã tìm đến giáo viên và bạn học của anh ta để hỏi thăm.

Tôi cũng nằm trong số đó.

Từ đồn cảnh sát trở về nhà, tôi lấy chìa khóa ra định mở cửa.

Đột nhiên, một chiếc khăn có mùi hăng hắc bịt chặt miệng và mũi tôi.

Tôi lập tức mất đi ý thức.

Lúc tỉnh lại, tôi phát hiện ra mình đang ở trên sân thượng của một tòa nhà bị bỏ hoang, hai tay bị trói chặt vào ghế.

Thẩm Thanh Thệ mặc vest bảnh bao, đứng quay lưng về phía tôi ở bờ tường, không biết đang nghĩ gì.

Gió lạnh thổi qua, cuốn theo lá cây khô và cát bụi trên mặt đất.

Lòng tôi dâng lên nỗi tuyệt vọng vô bờ.

Nhận thấy động tĩnh phía sau, Thẩm Thanh Thệ xoay người lại, châm lửa cho ngọn nến trên bàn.

Lúc này tôi mới chú ý đến chiếc bàn được bày biện đầy đủ những món ăn mà tôi yêu thích.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8