Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Trúc mã không yêu tôi
Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-17 04:13:42 | Lượt xem: 2

Tôi cảm thấy hơi xót anh ấy.

Tôi nắm lấy tay anh nói.

“Anh mặc dù không ăn diện cũng rất đẹp trai, so với Cố Thanh còn đẹp hơn.”

Tôi không an ủi anh ấy.

Tôi thực sự nghĩ vậy, Tiêu Thần mặc áo sơ mi trắng đẹp hơn Cố Thanh rất nhiều.

Đôi khi tôi rất xúc động vì trên đời thực sự có một anh chàng đẹp trai như Tiêu Thần, không cần ăn diện cũng đẹp trai như vậy, làn da còn không hề rám nắng.

Nhưng không hiểu sao tôi bỗng nghi ngờ hỏi: “Em có gặp anh ở đâu rồi phải không?”

Đồng tử của Tiêu Thần đột nhiên co rút lại trong giây lát.

Anh ấy nhanh chóng mỉm cười.

“Có lẽ là vì anh có khuôn mặt đại trà đó.”

Tôi sốc rồi.

Tiêu Thần đẹp trai hơn mấy người nổi tiếng nhiều, đây mà là khuôn mặt đại trà thì những người khác không phải là xấu ma chê quỷ hờn luôn rồi sao!

Tôi quên mất những gì tôi đã nói sau đó, chỉ thấy buồn ngủ đến mức cầm giấy kết hôn mà ngủ một cách mãn nguyện.

Khi tôi tỉnh dậy thì đã là ngày hôm sau.

Tôi ngơ ngác nhìn cặp nam thanh nữ tú trên bức ảnh trong giấy đăng ký kết hôn.

Nghĩ lại chuyện xảy ra ngày hôm qua, tôi vẫn có cảm giác như đang mơ vậy.

Tôi thực sự đã đi lấy giấy đăng ký kết hôn với Tiêu Thần. 

Còn đưa anh ấy về nhà nữa!

Nghĩ đến Tiêu Thần, tôi nhanh chóng nhìn vào phòng, nhưng không có dấu vết của anh ấy.

Tôi lập tức đi sang phòng ngủ dành cho khách bên cạnh nhưng cũng không thấy anh đâu.

Nếu không có tờ giấy đăng ký kết hôn sáng loáng trên tay, tôi còn nghi ngờ liệu mọi chuyện ngày hôm qua có phải là một giấc mơ hay không.

Nhưng ngay sau đó tôi nhìn thấy một tờ giấy nhắn trên bàn cà phê.

Phía trên có dòng chữ rất đẹp. 

“Vợ à, anh phải đến công trường rồi. Lấy em làm vợ anh vui lắm. Anh không biết cách chiếm được trái tim con gái. Mong em sẽ không ghét bỏ anh. Anh sẽ kiếm thật nhiều tiền để nuôi em.”

Vợ? 

Mặt tôi đỏ bừng bừng.

Tiêu Thần có động lực đến mức muốn vẫn chịu chăm chỉ đi làm để nuôi tôi sao.

Tôi không khỏi cảm thấy có một cảm giác ấm áp trong lòng.

Chắc hẳn anh ấy không biết rằng chi phí sinh hoạt hàng tháng của tôi là nửa triệu nhân dân tệ lận.

Hơn nữa, chữ viết của Tiêu Thần thực sự rất đẹp, một nét uốn lượn, khí lực mạnh mẽ. 

Sự tương phản với tính cách ân cần của anh ấy có hơi lớn một chút.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8