Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Trưởng Công Chúa
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-17 04:14:35 | Lượt xem: 2

Ta sợ mọi chuyện sẽ vượt khỏi tầm kiểm soát của ta.

Trong lúc chờ đợi, Hạ Trúc lại kể cho ta nghe kha khá tình tiết trong sách.

Nhưng vị hoàng hậu là ta đây, thực ra trong sách cũng chẳng xuất hiện nhiều lần.

Chuyện mà Hạ Trúc kể, phần nhiều là chuyện của người khác.

Ví dụ như sau khi cả nhà họ Tống bị diệt môn, Tiểu Lục đã phải sống những ngày tháng vất vả ra sao.

Về sau, khi Tiểu Lục báo thù cho nhà họ Tống, đệ ấy đã làm những gì.

Còn kết cục của Lý Dần và Hiền phi, Hạ Trúc cứ nhắc đi nhắc lại với ta mãi.

Nếu không được nghe đi nghe lại những chuyện này, ta cũng chẳng biết mình có thể kìm nén được nỗi hận trong lòng hay không.

Đối với Hạ Trúc, thế giới này chỉ là một cuốn tiểu thuyết.

Nhưng đối với ta, nó lại là sự thật.

Lý Dần muốn sủng ái Hiền phi thế nào, ta cũng chẳng có ý kiến gì.

Ngay từ trước khi gả cho hắn, ta đã biết rõ hắn sẽ có tam cung lục viện, phi tần vô số.

Nhà họ Tống đã giúp hắn lên ngôi hoàng đế, hắn có thể không biết ơn, có thể dè chừng, nhưng không nên vu cho nhà họ Tống ta tội danh thông đồng với địch, bán nước.

Cha cùng huynh trưởng ta trấn thủ biên ải đã bao năm, thân đầy thương tích đao tên.

Vậy mà đến cuối cùng, lại c.h.ế.t bởi tội danh vu oan.

Còn ta… tình cảm vợ chồng với hắn cũng coi như êm ấm, chưa từng mưu toan hãm hại phi tần hay con cái của hắn.

Thế nhưng hắn vừa an nhiên hưởng thụ cống hiến của nhà họ Tống, vừa xem ta như lá chắn cho Hiền phi.

Thậm chí còn ban cho ta thuốc tuyệt tự…

Bao năm qua, vì tin tưởng thái y, lại thêm Lục Tranh ở ẩn Thần y cốc, ta chưa từng nhờ Lục Tranh bắt mạch.

Nếu chẳng phải nàng ấy tình cờ phát giác việc này, e rằng đến khi nhắm mắt xuôi tay ta cũng chẳng hay biết.

Việc ta không thể hoài thai là do Lý Dần gây nên.

Nỗi oan ức này làm sao mà ta có thể nuốt trôi được.

Vả lại, ta cũng chẳng muốn nuốt.

Thẩm chiêu nghi được sắc phong có chữ “Hiền”, dần dà cũng có chút danh tiếng nơi hậu cung. Thêm nữa, nàng ta lại hạ sinh hoàng tử, kẻ thức thời trong cung ắt sẽ để mắt đến nàng ta.

Huống hồ, phía sau còn có ta ngấm ngầm thêm dầu vào lửa.

Chẳng mấy chốc đã có kẻ nhận ra sự đối đãi khác biệt của Lý Dần dành cho nàng ta.

“Cùng là bậc phi tần mà vật quý trong cung của Hiền phi muội muội quả thật lại hơn hẳn kẻ khác.” Huệ phi buông lời châm chọc.

Huệ phi là người cũ bên cạnh Lý Dần. Lý Dần chưa chắc đã sủng ái nàng ta, nhưng cũng nể mặt đôi phần.

Đã có lúc nàng ta cũng ngỡ rằng mình có vị trí đặc biệt trong lòng Lý Dần.

Cho đến khi nàng ta để ý đến Hiền phi…

Yêu hay hận đều như nhau, khó mà giấu kín được.

Người Lý Dần yêu nhất là Hiền phi, nên có thứ gì tốt đẹp, ắt sẽ không kìm được mà âm thầm đưa đến cung nàng ta.

Lúc trước ta không hay biết, nên miễn cho nàng ta vấn an.

Nhưng khi đã rõ thân thể nàng ta bình an vô sự, việc vấn an này tất nhiên không thể miễn trừ nữa.

Ra ngoài đi lại nhiều, ắt có những điều không thể che giấu.

“Quả thật là vậy.” Cùng là bậc phi tần, Dương phi cũng chua chát lên tiếng.

Khác với Huệ phi cùng Hiền phi, nàng ta chỉ có bậc phi, chẳng có phong hiệu.

“Ngay cả phong hiệu của Hiền phi tỷ tỷ cũng hơn hẳn các tỷ muội khác…”  Nàng ta nói bóng nói gió, chua xót trong lời nói không sao giấu nổi.

“Hiền phi hạ sinh hoàng tử cho Hoàng thượng, ắt là khác biệt.” Ta cố ý nói.

“Quả thật vậy.” Huệ phi nhìn Hiền phi với ánh mắt đầy ganh ghét, “Vận may của Hiền phi muội muội hơn chúng ta nhiều lắm.

“Hoàng thượng chẳng qua đôi lần ghé cung nàng ta nghỉ lại, đã có thể bình an hạ sinh long tử…”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8