Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Trưởng Công Chúa
Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-03-17 04:14:42 | Lượt xem: 2

Đôi mắt nàng sáng long lanh: “Khi mới gặp nương nương, nô tỳ còn nghĩ, có phải ông trời cũng không đành lòng nên mới đưa nô tỳ đến bên cạnh nương nương, giúp nương nương nhìn rõ bộ mặt thật của tên cặn bã kia.”

Hạ Trúc giơ nắm đ.ấ.m nhỏ xíu lên: “Nữ phụ cũng có thể có hào quang của riêng mình!”

Sau tháng mười một, kinh thành có vài trận tuyết rơi.

Hoàng thượng cũng nổi trận lôi đình vài lần.

Cha của Hiền phi bị người ta dâng tấu sớ tố cáo tội tham ô.

Hoàng thượng không còn cách nào khác, đành phải giam lỏng Thẩm Thượng thư trong phủ, phái thân tín đi điều tra vụ tham ô.

Nước quá trong ắt không có cá.

Ta hiểu đạo lý này, Hoàng thượng cũng hiểu.

Chỉ cần không làm gì quá đáng, Hoàng thượng đều mắt nhắm mắt mở cho qua.

Nhưng hắn nằm mơ cũng không ngờ tới lại có kẻ dám phanh phui chuyện này ra.

Chuyện này gây xôn xao dư luận.

Mấy ngày liền, Hiền phi đều cáo bệnh không đến vấn an ta.

Nghe nói nàng ta đã khóc mấy lần trong cung, mắt sưng húp như mắt thỏ.

Ngọn lửa này cháy âm ỉ suốt hơn nửa tháng.

Ở những nơi Hoàng thượng không hay biết, đã có thêm nhiều lời đồn đại lan truyền.

Chứng cứ về việc Thẩm Thượng thư tham ô đã rõ như ban ngày, Hoàng thượng không còn cách nào khác, đành phạt ông ta một khoản tiền lớn cùng nửa năm bổng lộc.

Dù chỉ là một hình phạt nhẹ, nhưng Hiền phi lại đổ bệnh thật.

Các quan trong triều ai cũng bất bình trước cách Hoàng thượng xử lý nhưng không dám lên tiếng.

Dù sao thì vị quan trước đó dám góp ý đã bị ép cáo lão hồi hương rồi…

Một ngày trước khi cha và huynh trưởng ta về kinh, Hoàng thượng bỗng nhiên nôn ra máu.

Các thái y đều đến tẩm điện của hắn nhưng không ai tìm ra nguyên nhân.

“Mạch của Hoàng thượng rất lạ…”

Các thái y đều cau có lo lắng.

Không ai dám kê đơn thuốc.

Hoàng thượng như già đi mười tuổi chỉ sau một đêm.

Các thái y nhìn nhau, một người trong số họ bước lên hành lễ với ta, nói: “Hoàng hậu nương nương, bệnh tình của Hoàng thượng rất phức tạp, không biết nương nương có thể mời Lục thần y về cung không…”

“Thật không may.”

Ta thầm cười trong lòng nhưng vẫn tỏ ra lo lắng, nói: “Lục thần y đã rời khỏi Tống phủ vài ngày trước, nghe nói là đi vân du…”

Hoàng thượng vẫn đang hôn mê.

Các phi tần trong tẩm điện quỳ rạp xuống, mắt ai cũng ngấn lệ nhưng không một ai dám khóc thành tiếng.

“Hiền phi ở lại, những người khác lui ra hết đi.” Ta phất tay.

Hiền phi ngạc nhiên nhìn ta một cái, rồi cúi đầu: “Vâng.”

Các thái y túc trực trong tẩm điện, ta và Hiền phi ở bên ngoài.

Ta có thể thấy rõ sự bất an của Hiền phi.

Ta cẩn thận quan sát Hiền phi.

Phải nói là nàng ta rất xinh đẹp.

Nhưng đó không phải là lý do Hoàng thượng say đắm nàng ta.

Hoàng thượng yêu mến nàng ta vì lúc nhỏ nàng ta đã từng sưởi ấm trái tim hắn.

Nếu Hoàng thượng không làm ra những chuyện đê hèn đó, chỉ riêng điều này thôi cũng đủ để ta có cái nhìn khác về hắn.

Nhưng trên đời này làm gì có chữ “nếu”.

Ta không hề làm gì Hiền phi, nhưng đêm đó nàng ta lại phát sốt cao.

Ta nhân cơ hội đó bảo Tiền ma ma bế tiểu hoàng tử ra khỏi chỗ Hiền phi.

“Hiền phi đột ngột ngã bệnh, tiểu hoàng tử còn nhỏ, nếu lây bệnh, ai gánh vác nổi?”

Lý Dần sau khi biết tin này, tức giận đến nỗi lại hộc máu.

Hắn sai người gọi ta đến, miễn cưỡng kìm nén lửa giận trong lòng, “Tiểu hoàng tử còn nhỏ, không thể rời xa mẫu phi, hoàng hậu hãy trả tiểu hoàng tử lại cho Hiền phi đi.”

Ta mỉm cười, “Chẳng lẽ Hoàng thượng sợ thần thiếp chiếm đoạt tiểu hoàng tử sao?”

Sắc mặt Lý Dần hơi đổi, “Hoàng hậu nói đùa rồi. Thái y đã điều chế thuốc cho nàng, chẳng mấy chốc nàng sẽ có hoàng tử của riêng mình, hà cớ gì phải tranh giành với Hiền phi.”

Ta bật cười, “E rằng cả đời này thần thiếp cũng sẽ chẳng có con đâu.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8