Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Vượt Núi Cao
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-17 04:17:06 | Lượt xem: 2

Nhưng bà ta không quên thói xấu nói xấu người khác, ngồi ở bậc cửa và kể với bất kỳ ai đi qua rằng mẹ tôi là một điềm gở.

Bà nội bị liệt, chồng bị ngớ ngẩn, em chồng thì mất tích.

“Bà ta đến để hủy diệt gia đình họ Trần!”

Bà cụ lẩm bẩm, rồi giọng chuyển sang khóc lóc:

“Điềm xấu còn lan sang nhà chúng tôi, cháu yêu của tôi khổ quá…”

Dựa vào bức tường thấp, mẹ tôi mỉm cười nhìn bà ta.

Đến tối, khi không còn ai trên đường, bà cụ vẫn tiếp tục lẩm bẩm một mình.

Mẹ tôi ngồi xổm trước mặt bà ta, ngáp một cái như thể buồn ngủ:

“Bà nói đúng một điều.”

Chưa kịp để bà cụ phản ứng, mẹ tôi mỉm cười: “Lửa là tôi đốt đấy.”

“Cháu yêu của bà là tôi thiêu c.h.ế.t đấy.”

Bà cụ sững sờ rất lâu, rồi phát ra một tiếng thét không giống người.

Mẹ tôi nhanh nhẹn tránh khỏi đòn tấn công của bà cụ, đá bà ta ngã xuống:

“Khi tôi vừa bị bán về đây, bà đã nói: ‘Gần đây trời nắng gắt, cứ trói nó vào cột ở cổng làng, để nó phơi nắng đến khi chịu không nổi, tự nhiên sẽ ngoan ngoãn thôi.'”

Những lời nói đó thật tàn nhẫn, nhưng khuôn mặt mẹ tôi vẫn bình thản:

“Bà còn nhớ không? Sau đó tôi bị trói ở cổng làng phơi nắng, bà thấy tôi thở thoi thóp, còn nhổ nước bọt vào mặt tôi.”

“Bà hỏi tôi: ‘Ngoan chưa? Phụ nữ không nghe lời phải bị trừng phạt như thế này.'”

Mẹ tôi như đang nhớ lại điều gì đó: “Các người cười vui lắm.”

Bà nhìn xuống bà cụ, cười lạnh:

“Cháu trai của bà, cũng giống bà, thích nhổ nước bọt.”

“Vì vậy, khi nó bị kẹt trong lửa, tôi cười còn vui hơn tất cả các người.”

Đôi môi khô khốc của bà cụ run rẩy, rồi ngã ngửa ra đất, khi tỉnh lại, bà đã hoàn toàn phát điên.

Bà lảm nhảm kể lại quá khứ của mình, cách bà đối xử với những người phụ nữ bị bán, những người phụ nữ bỏ trốn.

Bà ngồi trên bậc cửa, miệng vẫn lẩm bẩm: “Đảm bảo sẽ ngoan ngoãn.”

12

Anh trai tôi lên lớp 12.

Cả mùa hè, mẹ tôi chăm sóc anh tận tình, không thiếu thứ gì.

Đêm khuya, tôi thường thấy mẹ lén nấu những món canh bổ dưỡng cho anh.

Anh trai tôi tính khí nóng nảy, khi làm bài không được thì đập phá hết mọi thứ trên bàn.

Mảnh sứ vỡ vương vãi khắp nơi, mẹ tôi nhẫn nại cúi xuống dọn dẹp cho anh.

Nhưng anh vẫn không hài lòng, thường xuyên trách móc mẹ:

“Tại sao mẹ lại sinh con ở nông thôn? Tại sao bạn bè của con đều ở huyện, chúng nó được đi giày thể thao, dùng điện thoại mới nhất, có tiền tiêu vặt?”

“Tại sao người khác sống dễ dàng như vậy, mà con lại sống khổ như thế?”

Tôi đứng ngoài cửa lặng lẽ lắng nghe.

Không, anh à, cuộc sống của anh đã không hề khó khăn rồi.

Cả gia đình đã nâng đỡ anh, để anh đi học đến lớp 12.

Còn tôi, thậm chí không có cơ hội học tiếp, phải đi chăn cừu, nuôi heo.

Họ nói khi tôi đủ 18 tuổi, sẽ bán tôi để lấy tiền cưới vợ cho anh.

Họ gọi anh là “phượng hoàng vàng”, họ gọi tôi là “của nợ”.

Ba ủng hộ anh, bà nội thiên vị anh, mọi người đều đặt kỳ vọng vào anh.

Anh có tất cả những gì tôi ao ước, anh trai à.

Nhưng đến thế này rồi mà anh vẫn chưa hài lòng sao?

Mẹ tôi cũng lặng im.

Anh trai tôi đỏ mắt, sụp đổ và hỏi câu cuối cùng:

“Tại sao mẹ của tôi lại là bà?”

Mẹ dừng lại giữa chừng khi đang thu dọn đống bừa bộn trên sàn.

Cuối cùng, bà cũng lên tiếng, rất nhẹ, như một tiếng thở dài:

“Mẹ cũng muốn biết, tại sao mẹ lại là mẹ của con.”

Anh trai tôi đập cửa bỏ đi.

Nửa đêm, anh ta gọi điện trong tình trạng say xỉn, bảo tôi ra cổng làng đón anh ta.

Tôi do dự một lúc, anh ta nhấn mạnh:

“Anh say rồi, em ra đỡ anh một chút có gì là sai?”

13

Đêm ở làng rất tối.

Tôi cầm chiếc đèn pin lớn để soi đường, đi đến cổng làng nhưng không thấy anh trai đâu.

Đúng lúc đó, có người từ phía sau bất ngờ ôm chặt lấy eo tôi.

Tôi sợ hãi hét lên, nhưng bị ai đó từ phía sau bịt miệng:

“Nếu mày kêu nữa, tao cắt lưỡi mày.”

Giọng nói lạnh lùng, có chút quen thuộc, là Lục Nhai.

Ông ta sờ soạng khắp người tôi, cuối cùng chán nản mà “chậc” một tiếng:

“Gầy như que củi, giống hệt mẹ mày, đúng là đồ vô dụng.”

Tôi mở to mắt kinh hoàng.

Ngay lúc đó, tôi thấy ánh sáng mờ mờ xuất hiện trên con đường đất xa xa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8