Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên Thành Cậu Ngốc
Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-17 04:17:50 | Lượt xem: 2

11.

Hoài Nam dẫn tôi tới khu công viên giải trí, dặn dò gì đó với vệ sĩ cùng quản gia rồi đi tới chỗ tôi, dịu dàng nói: “Em đi chơi thả ga, muốn mua gì thì mua nấy, miễn vui là được.”

Hắn nói dứt lời còn hôn lên má của tôi, khuôn mặt đẹp trai ấy áp sát lại gần khiến tôi hơi ngại ngùng nên lùi ra sau một bước. Hắn trông thấy hành động đó của tôi liền cười: “Vợ tương lai của tôi cũng biết ngại à? Tưởng chỉ biết từ chối tôi thôi chứ.”

Nghe được lời đó của Nam, tôi bĩu môi phụng phịu, giận dữ: “Hiển không có từ chối Nam! Là Nam.. Nam dám nhìn Hiển lúc trần truồng..”

Nhắc tới bữa hôm qua, nỗi ấm ức trong lòng lại dâng trào lên, giữ gìn cả kiếp trước cho đến kiếp này lại bị hắn không thương tiếc trực tiếp cắn lên phần tối kỵ của mình. Hắn thật sự rất đáng ghét!

Mắt của tôi ửng đỏ lên, rưng rưng nước mắt chuẩn bị thế khóc tới nơi, khác với lần trước, Hoài Nam không còn hung bạo nhào tới cắn lung tung mà lại đưa tay lau đi những giọt sắp lăn dài trên má, hắn nhẹ nhàng dỗ dành tôi: “Ngoan, đừng khóc, tối nay tôi cho em nhìn lại có được không?”

“Được!” Tôi gật đầu đáp luôn mà không suy nghĩ, đến lúc nhìn thấy nụ cười đắc ý của Hoài Nam tôi mới nhận ra, tôi bị hắn dụ rồi.. Tên lừa đảo!

Hắn không nói gì nữa, chỉ xoa đầu của tôi như một đứa nhỏ rồi xoay người rời đi cùng chiếc xe. Quản gia đi đến bên cạnh tôi: “Cậu chủ nhỏ, cậu muốn đi đâu đầu tiên nào?”

Không biết tôi có nghe nhầm không, nhưng hình như bác ấy đang dùng giọng dỗ trẻ con để nói với tôi thì phải. 

Tôi chỉ tay về hướng cái đu quay bên kia, hớn hở nói: “Cái đó, cái đó! Chúng ta chơi cái đó đầu tiên đi!”

Bác mỉm cười: “Cậu chủ nhỏ muốn chơi vòng đu quay trước sao?”

Tôi gật đầu, khẳng định: “Vâng!”

Dứt lời tôi liền chạy về phía đu quay, đây là lần đầu tiên tôi được chơi nó đó! Ở kiếp trước vì hoàn cảnh khó khăn, tôi chỉ dám đứng bên ngoài nhìn vào trong đây. Nhưng chỗ đó không hoành tráng như nơi này, cũng phải thôi một chỗ bình dân như kia làm sao sánh được với vé vào công viên đắt đỏ.

Bác quản gia cũng không nói gì thêm, chỉ chạy theo sau lưng của tôi như sợ rằng lơ là một chút tôi sẽ biến mất tăm.

12.

Tôi được vệ sĩ đỡ xuống từ vòng đu quay, ngay khi vừa tiếp đất tôi liền trở nên phấn khích cười nói với quản gia: “Bác ơi, cái này chơi vui quá đi mất!”

Nó thật sự rất đã, được trải nghiệm và chơi nó đều là nhờ Hoài Nam đã dẫn tôi tới đây. Tối nay về phải khoe với hắn mới được!

Tôi chạy đến quán ăn ở trong công viên, bước vào trong cổng liền được hơi mát của máy lạnh phà lên, đập tan đi cái nắng nóng ngoài kia. Tôi lon ton đi tới quầy, gọi những món bản thân cảm thấy thuận mắt. Mặc dù đây là khu công viên đắt đỏ nhưng đồ ăn lại rất bình dân.

Có điều như vậy mới hợp khẩu vị của tôi, tôi xoay người chuẩn bị kiếm bàn trống để ngồi thì có một cậu trai ngồi gần đó cười khẩy: “Thằng ngốc như mày đến đây làm cái gì đấy?”

Tôi nhìn sang cậu ta rồi cười chứ cũng không nói gì cả, có vẻ điều đó khiến cậu khó chịu nên đã chau mày, gằn giọng tra hỏi: “Mày bị ngốc nên điếc rồi à? Trả lời bố mày ngay.”

Ngay khi tôi định rời đi thì có cô gái đứng dậy, chỉ thẳng vào mặt cậu ta quát: “Này cậu kia, cậu làm cái gì vậy?”

“Sao? Liên quan gì đến mày, hay mày thích nó?” Hắn nhếch mép cười, giọng nói mang đầy ý mỉa mai nhưng hình như không có ảnh hưởng gì lớn, cô đáp lời: “Tôi chỉ lên tiếng vì cảm thấy bất bình mà thôi, thằng bắt nạt như cậu được quyền hỏi tôi chắc! Mà tôi có thích cậu ta hay không thì đã sao? Mau biến đi thằng đần!”

Cô ta sổ một tràng dài khiến hắn nín họng, nuốt cục tức xuống bụng rồi đá ghế đá bàn rời đi. 

Tôi trông thấy màn vừa tức thì nhìn vào mắt của hắn rồi cười khúc khích. Bỗng nhiên, cô gái nắm tay tôi đặt tôi ngồi cạnh, cô tự vỗ n.g.ự.c của mình: “Cậu xem tôi có dũng cảm không? Cậu là Bá Hiển phải không? Rất hân hạnh được làm quen, tôi là Hà Vy.”

“Hiển cảm ơn Vy rất nhiều!” 

Và thế, tôi và cô ấy đã trò chuyện với nhau khá lâu, nói là trò chuyện nhưng thực ra Vy cứ như đang chơi cùng trẻ con. Giống hệt như hai chị em đi chơi rồi ngồi nói luyên huyên vậy.

Nhưng rồi, chuyện gì tới cũng phải tới, có một tên nhà báo đã lén lút chụp lại đăng lên báo.

Tựa đề đầy sến súa [Tiểu thư Hà Vy lén hẹn hò với tên ngốc nhiều tiền Bá Hiển]

Trong lúc tôi chẳng hay biết gì, nó đã được các cộng đồng mạng quan tâm và đẩy lên trang nhất. 

[Cô gái tên Hà Vy này gu mặn ghê]

-> Người ta giàu.

[Tên ngốc mà cũng biết yêu đương à?]

-> Ngốc chứ đâu có mù.

[Chắc là cuộc hôn nhân sắp xếp của gia đình rồi, bây giờ vì tiền cái gì người ta cũng dám làm]

-> Hà Vy là ca sĩ nổi tiếng, mắc gì chị ấy phải làm ảnh hưởng đến mình vì mấy đồng bạc đó?

[Hay có khi nào cậu ta hết ngốc rồi hay không? Nhìn chị Vy vui vẻ thế kia mà]

-> +1 tôi nghĩ cậu ta bình thường lại rồi.

Nổi tiếng đến mức, ngay cả tên Hoài Nam không thèm để ý mấy cái báo lá cải này cũng biết.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8