Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Đoạt Thê – Dịch Chiêu
Chương 2: Thấm ướt

Cập nhật lúc: 2026-03-17 09:12:03 | Lượt xem: 3

Nam tử ngồi trên lưng ngựa, từ trên cao nhìn xuống, do ngược ánh sáng mặt trời nên không nhìn được rõ mặt, nhưng Nhậm Khanh Khanh có thể cảm nhận được uy h**p đến từ hắn.

Lòng nàng run rẩy, giờ phút này cũng không dám gây chuyện thêm, nhút nhát sợ sệt đẩy đẩy tay hắn: 

“Đa tạ đại nhân, không, không cần.”

Một câu này âm thanh mềm mại nhẹ nhàng, Hà Thiên Sinh nghe thấy tâm đều phải hóa nước. Tiểu nương tử khuôn mặt đẹp đẽ, lại sinh ra một giọng nói hay như vậy, chớ có nói là nam tử thật, hắn còn là hoạn quan, tâm cũng động không thôi.

Đang muốn khuyên thêm một câu nữa, phát hiện vậy mà chủ tử lại xuống ngựa, đi từng bước một đến trước mặt.

Hà Thiên Sinh lui qua một bên, đưa mắt nhìn Tiêu Thừa cúi người xuống, đối diện cùng tiểu nương tử kia.

Nhậm Khanh Khanh còn chưa phản ứng lại được, nam tử mới vừa rồi ngồi trên lưng ngựa đã đến trước mặt nàng.

Hắn cách nàng gần như vậy, sớm vượt qua phạm vi tiếp xúc bình thường giữa nam nhân và nữ nhân, Nhậm Khanh Khanh còn có thể nhìn thấy trong mắt hắn bóng dáng của mình.

Ánh mắt hắn đen tối, bên trong mang theo ý đoạt lấy, giống một trận bão táp mưa sa sắp giáng xuống, cảnh tỉnh trước cho nàng.

Nhậm Khanh Khanh bị nhìn đến run lên, nàng không khỏi lùi về phía sau, thái dương cũng thấm ra chút mồ hôi.

Nàng vừa hoảng vừa sợ hãi, không biết vị đại nhân này vì sao phải nhìn chằm chằm mình không buông.

Càng làm cho nàng kinh hoảng, lúc sốt ruột vì hoàn cảnh xa lạ, thế nhưng lại bị k*ch th*ch trào cả ra sữa, thấm ướt tầng xiêm y bên trong.

Tay nàng đang chống trên mặt đất giật giật, bên tai đỏ bừng, e lệ không thôi. Không biết là vì ánh mắt cường thế của nam tử kia, hay vẫn là chính mình tự nhiên thấm sữa.

Tiêu Thừa quét qua nàng một lần, đã biết nàng sợ mình. Tiểu nương tử co rúm lại, hắn cũng không thèm để ý, thiên tử uy h**p cũng thừa nhận như vậy.

Hắn vươn tay, đưa bàn tay tới trước mặt Nhậm Khanh Khanh, trong đó ý tứ không cần nói cũng biết. Đến nỗi hài tử trong lòng ngực, sớm đã có người ánh mắt thức thời ôm đi.

Hà Thiên Sinh đứng một bên lúc này đã nhìn đến choáng váng, hắn làm bạn với thánh giá hơn hai mươi năm, tự nhiên sẽ hiểu được vui buồn của hoàng đế, hiện nay lại muốn đích thân đỡ tiểu nương tử này lên.

Tuy nói nàng có vài phần tư sắc, nhưng chưa chắc có thể thắng được vài vị nương nương trong hậu cung.

Ai ngờ tiểu nương tử này lại không cảm kích một chút nào, chống thân mình lên, linh hoạt lạ thường lăn trên mặt đất một vòng, cứ như vậy bò lên.

Bẩn thỉu như vậy, Hà Thiên Sinh ngại nàng quấy nhiễu thánh giá.

Nhậm Khanh Khanh biết mình chật vật, nhưng cũng không dám cùng nam tử kia tiếp xúc nhiều.

Cũng không biết vì sao, ở ngay lúc hắn vươn tay, dòng sữa lại chảy ra càng nhiều. Trước ngực ướt đẫm, nàng sợ vạt áo trước cũng bị ướt nhẹp, người khác sẽ nhìn thấy, hoảng đến một lần nữa ôm Tiểu Bảo trở về trong lòng ngực.

Nàng không dám ngẩng đầu, hành lễ, bánh bao trên mặt đất cũng mặc kệ, hoang mang rối loạn chạy đi mất.

Tay Tiêu Thừa còn đang đưa ra, sắc mặt hắn đen tối không rõ, Hà Thiên Sinh lại rùng mình một cái.

Tiểu nương tử này đúng là không sợ chết, thế nhưng ở trước mặt nhiều người như vậy không cho Hoàng Thượng mặt mũi, tuy hắn đã cải trang ra cung, nhưng cũng chưa từng bị người từ chối bao giờ.

Hà Thiên Sinh thương tâm liếc nhìn hắn một cái, trong lòng tính toán, Hoàng Thượng cũng là hiếm lạ, chẳng lẽ lại để ý thôn phụ này vào mắt?

Tiêu Thừa thu hồi tay, vượt qua hắn bay nhanh lên ngựa, lạnh giọng: “Tra.”

Dáng vẻ tiểu nương tử nhút nhát sợ sệt đúng ý vị của hắn, lại chạy khỏi hắn trước mặt mọi người, chuyện này cần đeo mặt nạ hay không cũng không rảnh lo, muốn cho người đi điều tra rõ về nàng.

Trong lòng Hà Thiên Sinh khó xử, tiểu nương tử này nhìn qua là phụ nhân, ngực còn ôm hài tử. Ánh mắt Hoàng Thượng âm thầm thì còn được, lại còn đánh một tiếng kinh người.

Nào biết trong lòng Tiêu Thừa lại nghĩ đến một chuyện khác, trên cổ hài tử nàng ôm trong ngực có một miếng ngọc bội, mà khâm điểm Thám Hoa lang do mình mới phê chuẩn cũng có một cái, cả ngày hắn đều đeo ở bên hông.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8