Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Đoạt Thê – Dịch Chiêu
Chương 14: Công chúa

Cập nhật lúc: 2026-03-17 09:12:15 | Lượt xem: 4

Người cầu kiến Trịnh là Nhạc, thống lĩnh ngự lâm vệ, hắn quản tất cả hành tung của công chúa phiên vương, lần này cũng đúng vì thế sự mà đến: “Bẩm Hoành Thượng, công chúa Nhữ Dương ba ngày trước đã rời kinh.”

Tiêu Thừa không để ý lắm, muội muội của hắn được tiên đế,Thái Hậu nuông chiều nhiều năm, xưa nay tính tình tùy tâm sở dục.

Hắn nhấp ngụm trà: “Nàng đi đâu?”

“Hà Tây.”

Tay hắn dừng lại, nhớ đến Thám Hoa lang cũng ở đó, cau mày hỏi: “Tìm Chu Tồn Phong hả?”

Trịnh Nhạc đáp đúng vậy.

Mắt hắn nheo lại, ngón tay gõ gõ mặt bàn.

Khó trách, Nhậm Khanh Khanh đi đâu cáo trạng cũng không ai tiếp, bị đưa vào ngục còn có người đến điều tra, hẳn là do muội muội hắn gây chuyện.

Hắn ném một khối lệnh bài về phía Trịnh Nhạc: “Ngươi đi, dẫn Nhữ Dương về đây, nếu nó ngang bướng muốn cuốn lấy Chu Tồn Phong, đánh gãy chân nó bó trở về.”

Thân là một công chúa, thế nhưng lại đi coi trọng một nam nhân đã có thê tử, đúng là buồn cười.

Hiện nay đúng lúc lũ lụt càn quét, công việc trong triều bề bộn, đã là ban đêm, Tiêu Thừa vẫn ngồi dưới đèn phê tấu chương.

Hà Thiên Sinh nhẹ nhàng đi vào, nói: “Hoàng Thượng, Kính Sự Phòng đưa thẻ bài đến.”

Hồi lâu hắn chưa từng đặt chân vào hậu cung, lần trước ——

Vẫn là lần trước ở trong ngục làm nữ tử kia.

Trước mắt hắn hiện lên cơ thể trắng bóng như thịt luộc, ném bút lông trong tay, nói: “Thân thể nàng sao rồi?”

Hà Thiên Sinh sửng sốt, lúc này mới nhớ người hắn hỏi chính là Nhậm Khanh Khanh, vội vàng đáp:

“Thân thể nương tử đã tốt.”

Trong lòng hắn cổ quái, tâm tư Hoàng Thượng thật sự khó dò, cách mấy ngày nay, như thế nào lại hỏi đến nàng.

Tiêu Thừa đứng lên, hạ giọng nói: “Chuẩn bị ngựa, ra cung.”

Đơn giản là đã làm nàng, một lần cùng vài lần có gì khác nhau.

Xe ngựa hắn đi vào ngục giam riêng, bước chân nặng nề đi vào, liếc mắt một cái đã thấy nàng.

Người bọc chăn ngủ ngon lành, một gương mặt bé bằng lòng bàn tay vùi ở trong đó, nhìn qua đã gầy đi rất nhiều.

Mắt Tiêu Thừa hơi đảo quanh, thấy trong ngục giam sắp xếp tốt hơn nhiều, tính tình hạ nhân gió chiều nào theo chiều nấy, cũng cho nàng sống tốt một thời gian.

Hắn bước đến trước giường, bàn tay lạnh băng kéo nàng ra ngoài.

Nhậm Khanh Khanh còn mê mang, vừa mới mở mắt đã thấy gương mặt của hắn phóng đại trước mắt, không khỏi sợ tới mức “A” một tiếng, thân mình  co rụt về phía sau.

Hắn đến phát hỏa, đương nhiên sẽ không quản xem nàng có sợ hay không, đưa tay đã muốn cởi xiêm y bên hông nàng.

Nhậm Khanh Khanh thầm mắng cẩu tặc, lại không dám từ chối.

Nàng vẫn chưa nhìn thấy Tiểu Bảo, bất luận là cầu mấy tên giám ngục cũng vô ích. Nam tử này đã đến đây, nhất định phải hỏi tung tích của Tiểu Bảo.

Nàng không giãy giụa, Tiêu Thừa chỉ cần dùng ít sức lực, tách hai chân nàng lập tức thúc côn th*t của mình vào.

Nàng vừa mới tỉnh, nơi đó làm sao đã có nước.

Nhậm Khanh Khanh đau hét lên một tiếng, trong mắt lấp lánh nước.

Ở bên trong Tiêu Thừa một bước khó đi, lại thấy nàng ẩn nhẫn thuận theo, trong lòng thêm thương tiếc, bàn tay đi xuống xoa xoa *m đ* của nàng.

Thân mình nàng chậm rãi thả lỏng, hắn bóp viên tiểu đậu tử kia, không ngờ lại bị huyệt thịt mềm mại bao lấy gắt gao.

Hắn rút tay ra, eo hơi hơi nhấc lên đong đưa, côn th*t châm rãi lúc ra lúc vào.

Nhìn thấy đôi vú nữ tử c**ng c*ng, không khỏi đưa tay x** n*n, xoa bóp bóρ ѵú thịt, lại cúi đầu xuống ngậm lấy n*m v*.

Há to miệng m*t một ngụm sữa ngon lành, hắn đưa đôi mắt ưng lên, hỏi nàng:

“Dâm phụ, mấy ngày nay ta không đến, sữa đều đi đâu vậy?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8