Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Đoạt Thê – Dịch Chiêu
Chương 138: Ta luôn không đứng đắn

Cập nhật lúc: 2026-03-17 09:22:33 | Lượt xem: 3

Tiêu Thừa rầu rĩ cười cười, môi m*t nàng một chút lại một chút: “Ta luôn không đứng đắn, nàng không biết sao?”

Nhậm Khanh Khanh bị hắn bao ở trong chăn, động cũng không động đậy được, giống như con nhộng nhúc nhích: “Nóng”

Hắn buông nàng ra, chăn đắp lên người hai người, thân thể lạnh lẽo dán lên nàng: “Làm cho ta ấm.”

Nàng bị hắn ôm eo, đầu vùi vào lồng ngực hắn, bị hương vị long điên hương hun đến mơ hồ, oán trách: “Ngươi lại nhảy hồ sao, lạnh như vậy.”

Tiêu Thừa hừ nhẹ, không đáp lời này, môi phủ lên bịt miệng, mềm mại hôn môi nàng.

Lâu rồi họ chưa từng thân cận, đầu lưỡi Nhậm Khanh Khanh run lên, bị đầu lưỡi của hắn cuốn lấy, cả kinh vội lùi về sau. 

Hắn buông môi ra, kéo ra một sợi chỉ bạc, hạ giọng nói: “Làm sao, môi cũng không được hôn?”

Nàng thấy hắn như buồn bực, trong mắt lấp lánh như có ánh nước, sợ hãi lại dán môi sát vào, nhẹ nhắm mắt lại.

Mỹ nhân thẹn thùng, lại chủ động như thế, ánh mắt Tiêu Thừa tối xuống, nắm sau cố nàng nặng nề hôn lên. 

Từ trước đến nay hắn đều thô bạo, trong mộng cũng vậy.  Nhậm Khanh Khanh chỉ cảm thấy hắn  muốn nhai nát nuốt lấy cái lưỡi của mình vào trong, nước miếng trong khoang miệng đều bị hắn  ăn hết. 

Nàng hơi hơi hừ một tiếng, cánh môi hồng nhạt bị ăn đến đỏ tươi, lúc Tiêu Thừa rời đi, lưỡi nàng vẫn còn đưa ra ngoài, dáng vẻ đáng thương cần ta cứ lấy.

Tay nam tử xoa xoa mặt nàng, hơi lạnh làm nàng nghi hoặc mở mắt ra ——

“Bây giờ còn sữa không?” Hiển nhiên hắn không có ý tốt.

Nhậm Khanh Khanh khẽ c*n m** d***, trên mặt ửng hồng, nhẹ gật gật đầu.

Hắn không ở bên cạnh, Tiểu Bảo lại lớn rồi, cho dù nàng chịu đựng xấu hổ đi tìm y nữ, cũng vô dụng, mỗi ngày chỉ đành trộm vắt ra.

Tiêu Thừa giữ má nàng, mê hoặc nói: “Cho ta hút sữa, được không?”

Nhậm Khanh Khanh đâm vào trong ánh mắt thâm thúy của hắn, đầu óc không tỉnh táo càng thêm mơ hồ, thuận theo đưa tay cởϊ áσ ngủ cùng yếm, lộ ra hai luồng vú vừa to vừa trắng.

Hắn chỉ chỉ môi mình, có ý.

Đêm nay nàng ngoan cực kỳ, hai tay giữ một b** v*, nhổm người dậy, bóp đầṳ ѵú tiết sữa ra đưa đến bên miệng hắn.

Tiêu Thừa giơ tay nhẹ véo một cái, sữa lập tức tiết ra tới, bắn ở trên mặt hắn.

Hắn lau lau gương mặt ươn ướt, cố tình không cúi đầu hút lấy, trêu nàng: “Nâng cao thêm chút.”

Nàng xấu hổ buồn bực liếc mắt trừng hắn một cái, tay hơi dùng sức lại nâng lên chút, một viên đậu đỏ nho nhỏ để giữa môi hắn.

Đầu lưỡi Tiêu Thừa cuốn núm ti ăn vào, đôi tay nắm lấy b** v* mềm mại, khát cầu hút dòng sữa tươi vào trong miệng.

“Ưm …a……” Nàng bắt lấy đầu hắn, chỉ cảm thấy viên thịt vú bị hút đến vừa đau vừa sướng, chân tâm chậm rãi ướt át.

Sữa được nuốt vào trong miệng, một dòng ấm áp, hắn càng dùng sức hút, trong phòng không ngừng vang lên tiếng l**m  nuốt mờ ám.

Có lẽ là lâu lắm rồi không ăn, dòng sữa màu trắng chảy ra quá nhiều, không kịp nuốt xuống, tràn ra bên miệng hắn, nhìn da^ʍ mĩ không thôi.

Hắn ăn xong rồi cũng không nhả ra, hàm răng ma sát đầṳ ѵú nàng, cắn đến vừa hồng vừa sưng. 

Tâm huyệt Nhậm Khanh Khanh càng ngày càng ngứa, thừa lúc hắn không để ý, hai chân trộm khép lại ma sát, giảm bớt cơn ngứa.

Tiêu Thừa bất ngờ dùng tay chen vào, nàng sợ tới mức khép chặt hai chân kẹp lấy tay hắn. Bị hắn bắt được ngay tại chỗ, vành tai nàng hồng như thấy máu. Hắn hôn hôn vú thịt mềm, giữa mày lộ ra ý cười: “Xem ra  t*** h***t của Khanh Khanh rất nhớ ta.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8