Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ánh Sao Rực Rỡ – Mộng Nam Sương
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-17 12:12:08 | Lượt xem: 2

3

Bước ngoặt đến khi tôi đang học cấp 3, lúc đó tôi đang chăm chỉ học tập để có thể theo học ngành báo chí ở trường đại học.

Học cấp 3 phải ở lại ký túc xá của trường, đương nhiên tôi sẽ không có cơ hội được xem thời sự mỗi ngày.

Một ngày nọ, trong tiết tự học, tôi nhìn thấy bà nội chống gậy đứng trước cửa lớp.

Bà ấy còn cố ý mặc một bộ quần áo mới.

Vừa nhìn thấy tôi, bà ấy lập tức kích động mở miệng: “Bảo Bảo, ba mẹ cháu đã trở về, chúng ta đi đón bọn họ thôi.”

Khoảnh khắc đó, sách vở trong tay tôi rơi xuống đất, toàn bộ thế giới chỉ còn lại có tiếng xé gió ù ù.

Cuối cùng tôi cũng được gặp bà mẹ của mình, không phải là hình ảnh lạnh lẽo chỉ tồn tại trên màn hình TV.

Tôi có thể nhào vào lòng bọn họ làm nũng, cũng có thể nắm tay bọn họ, ngồi ở giữa hai người bọn họ, tôi cho bọn họ xem giấy khen mà tôi đạt được trong những năm này.

Tôi lớn lên ở nông thôn, không biết tài nghệ gì cả, những tấm bằng khen xuất sắc khen ngợi tôi đứng đầu mỗi năm học là thứ duy nhất mà tôi có thể khoe với bọn họ.

Tôi muốn biết, bọn họ có thể cảm thấy tự hào vì tôi hay không.

Tôi vội vàng theo bà nội đi đến nhà ga.

Trong lúc chờ đợi, không biết tôi đã chỉnh lại tóc của mình bao nhiêu lần rồi.

Còn lặng lẽ mua một bịch khăn giấy ướt để lau mặt.

Dưới sự phản chiếu của tay vịn bằng thép của ghế ngồi nhà ga, tôi không ngừng sửa soạn lại tóc tai và quần áo của mình, trong lòng không ngừng hối hận hẳn là nên gội đầu trước rồi mới đến.

Tôi sợ bản thân sẽ để lại ấn tượng đầu tiên không tốt cho bọn họ, nhưng lại cảm thấy, nếu đối phương là ba mẹ của tôi thì họ không nên ghét bỏ tôi.

Khi đó tôi đã bước vào tuổi dậy thì, lòng tự trọng non nớt đã sớm mọc rễ nảy mầm.

Tôi nghĩ thầm, khi tôi còn bé, ba mẹ lạnh nhạt với tôi như vậy, đợi lát nữa gặp được bọn họ, tôi cũng phải rụt rè một chút, như vậy mới huề với bọn họ.

Nhưng cuối cùng, tôi và bà nội đã không thể chờ được ba mẹ đến.

Lúc ngồi ở trạm xe đến nửa đêm, bạn của ba tới tìm bà nội. Chú ấy nói ba gọi điện thoại cho chú ấy, nói là bọn họ sẽ nghỉ chân ở thủ đô một tuần, sau khi bàn giao công việc xong sẽ xuất phát đi lại, không cần phải về quê một chuyến.

Bọn họ nói chúng tôi không cần chờ. Tôi ngơ ngẩn ngồi nghe tin tức này, đầu óc mê mang, chỉ cảm thấy có lẽ bọn họ thật sự sẽ làm như vậy.

Chỉ là đột nhiên trong lòng tôi có hơi khinh thường bọn họ.

Tôi nghĩ, bà nội đã lớn tuổi, ngay cả tôi cũng biết phải hiếu thảo với bà, bọn họ lại phụ lòng mong mỏi của ba mẹ mình hết lần này đến lần khác.

Có lẽ bọn họ cũng không tốt đẹp như tôi tưởng tượng, có lẽ…… bọn họ còn không bằng tôi nữa là.

Sau khi trở về, tôi đã sốt cao.

Trong lúc tôi bị bệnh, tôi đã biết được từ chú tôi, người đã đến thăm tôi, lý do vì sao ba mẹ tôi trở về nước.

Chiến địa nơi bọn họ ở đã bị phá hủy hoàn toàn bởi hỏa lực của lửa đạn. Các cuộc tấn công xảy ra quá bất ngờ khiến các phóng viên không kịp rút lui, rất nhiều người trong số họ đã bị thương.

Thậm chí ba mẹ tôi còn trì hoãn đến cuối cùng để ghi lại được hình ảnh thành phố chìm trong lửa đạn.

Người bạn thân nhất của ba mẹ tôi —— nhiếp ảnh gia đã theo bọn họ vào sinh ra tử, cũng vì vậy mà đã bỏ mạng.

Trên lưng bọn họ là tính mạng và kỳ vọng của người bạn thân, vì vậy nên bọn họ càng không muốn dừng chân.

Sau khi về nước nghỉ ngơi chỉnh đốn, ba mẹ tôi sẽ nhanh chóng chuẩn bị đi đến tuyến đầu của trận địa.

Như muốn xin lỗi chúng tôi, bọn họ đã nhờ người mua cho tôi và bà nội, mỗi người một chiếc điện thoại di động mới.

Còn chủ động gọi điện thoại cho tôi.

Chỉ là giữa chúng tôi thật sự quá xa lạ, sau khi điện thoại được kết nối, chúng tôi chỉ có thể khách sáo vài câu rồi im lặng.

Trước khi cúp máy, ba tôi nói tôi phải cố gắng học tập, nói rằng ba mẹ đang chờ tôi ở phía trước.

Nhưng tất cả sự chú ý của tôi đều tập trung vào giọng nói trong trẻo của một cô bé ở đầu dây bên: “Ba ơi!”

Đúng vậy, ba mẹ tôi đã nhận nuôi con gái của đồng nghiệp.

Cô bé kia nhỏ hơn tôi 5 tháng tuổi, là một cô bé rất đáng thương.

Cô bé ấy tên là Tô Dao, mẹ của em ấy đã qua đời khi em ấy còn nhỏ, bây giờ em ấy cũng không còn ba nữa.

Ba mẹ tôi đón em ấy đi cùng.

Chiến tranh tàn khốc và rất nguy hiểm, nhưng bọn họ lại dẫn Tô Dao theo bên cạnh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8