Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách
Ái Phi Hôm Nay Đã Nấu Cơm Chưa?

Ái Phi Hôm Nay Đã Nấu Cơm Chưa?

Phụ tiến cung tỷ tỷ, thế là thu dọn đồ đạc bỏ trốn ngay trong đêm. 

Khởi hành từ kinh thành, đánh xe ngựa một mạch thẳng hướng đến Giang Nam. Giữa đông chuyển xuân, dọc đường chỉ thấy tuyết mỏng phủ rừng cây. Đến khi tới Giang Nam thì nhân gian là cảnh xuân về chim hót, trăm hoa đua nở. Cảnh sắc say lòng , du sơn ngoạn thủy, say sưa ngừng.

Lúc , hai mắt sáng rực xổm quầy bán chân giò hun khói chờ đồ chín, phía bỗng truyền đến tiếng bước chân hỗn loạn. Một bàn tay vặn tai kéo mạnh lên , bất đắc dĩ nhe răng nhếch miệng dậy. 

Phụ bước từ đám gia đinh, mặt mang theo nụ chế giễu: “Ân Sở Sở, chỉ cần ngươi bằng lòng tỷ tỷ cung thì chuyện tự ý bỏ trốn thể truy cứu.”

Hoàng thượng Ân gia đưa một nữ nhi cung. Theo lệ, chọn lẽ là tỷ tỷ, nhưng tỷ tỷ từ nhỏ ốm yếu, phụ và di nương nỡ để tỷ đến nơi ăn thịt nhả xương đó, bèn nhắm . Mẫu   vì khó sinh mà qua đời, ở Ân phủ chẳng qua chỉ là một nhị tiểu thư ai nương tựa, mặc cho bọn họ bài bố.

Thân thể của tỷ tỷ là thịt, chẳng lẽ của thì ? Ta cúi đầu, trong lòng bàn tay nắm chặt cây trâm bạc mới mua ở chợ đêm hôm qua: “Nếu thì ?”

Ông , nếp nhăn mặt nhăn nhúm thành một hình thù đáng sợ: “Ngươi thể trốn ? Trừ phi ngươi chết, nếu cho dù đào ba thước đất cũng sẽ tìm ngươi.”

Ta lộ vẻ mặt chợt hiểu , cung kính khom , nhẹ giọng : “Đa tạ phụ thành .”

Dưới ánh mắt kinh ngạc của ông , dùng trâm bạc tự vẫn.

Gió đầu xuân luồn khe hở nơi vạt áo, lạnh lẽo đến lạ. Ta đất thế gian bằng đôi mắt tiếc nuối: Đáng tiếc cho bát chân giò hun khói thơm phức , nếu như nó chín sớm hơn một chút, thể dùng nó để đâm chết chính .

Đây là thứ bảy chết , thật sự chết đến phát chán .