Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

A Kiều
Chương 05

Cập nhật lúc: 2026-03-17 16:49:17 | Lượt xem: 3

Các tiên sinh thích trúc, vì vậy thư viện có rất nhiều rừng trúc.

Ta nghĩ cũng không tệ, canh măng non hầm thịt muối, tre già chặt ra làm giàn trồng đậu.

Ta thích trồng đậu trồng dưa, nhưng Mạnh Hạc Thư lại không thích.

Hắn ta nói muốn trồng hoa mai trong sân, mùa đông ngắm mai mới là phong nhã.

Ta vui vẻ giúp hắn ta trồng cả một vườn mai đỏ.

Về sau ta mới biết, Ngọc Già cô nương cũng thích hoa mai.

Thấy ta không nói gì, người thư sinh kia cẩn thận hỏi:

“Nương tử có điều gì băn khoăn ư? Có phải vì tiền lương…”

“Ta có thể trồng rau ở nơi này không?”

“Dĩ nhiên là được!”

Ta gật đầu.

“Vậy ta đồng ý.”

4.

Gần thư viện có vài hộ dân sinh sống.

Người thư sinh tìm ta hôm đó tên là Hứa Thường.

Hứa Thường dặn dò ta:

“Mọi người trong thư viện đều hòa nhã, những hộ dân xung quanh cũng dễ tính, chỉ có một điều là đừng dây dưa gì với tên chó ghẻ.”

Tên chó ghẻ?

Hứa Thường oán hận nói:

“Đó là A Hổ, một tiểu súc sinh không được cha nương dạy dỗ.”

Ta đã nghe người ta nói về nó.

A Hổ là một đứa trẻ mười tuổi, cha cưới thê khác, nương thì tái giá, chỉ còn lại một kẻ thừa thãi không ai muốn là nó.

Không đứa trẻ nào muốn chơi với A Hổ, chúng nói nó chỉ biết nói dối, tay chân luôn bẩn thỉu, lại còn hay trộm cắp vặt.

Hơn nữa, nó rất khỏe, rất thích đánh nhau.

Ai mà đắc tội với nó, nửa đêm nó sẽ lật đổ giàn mướp của nhà người ta, mở chuồng gà nhà người ta ra rồi mời chồn đến ăn.

Trẻ con ghét nó thì cũng thôi đi.

Theo lý mà nói, Hứa Thường hai mươi tuổi sẽ không kết thù với A Hổ mới mười tuổi.

Vậy mà hai năm trước, vì A Hổ đặt bẫy bắt thỏ rừng, khiến Hứa Thường bị gãy chân, lỡ mất kỳ thi.

Mà kỳ thi đó lại là môn sử luận mà Hứa Thường giỏi nhất.

Từ đó Hứa Thường rất hận nó.

Khi Hứa Thường muốn đánh nó, A Hổ liền nằm lăn ra đất, y hệt một tiểu lưu manh:

“Đánh người rồi đánh người rồi! Người lớn đánh trẻ con! Tiên sinh đánh người tốt!”

Hứa Thường nuốt không trôi cục tức này, thế là mua kẹo cho lũ trẻ xung quanh.

Bắt chúng đánh A Hổ một trận.

A Hổ bị đánh, nó lăn lộn trong bùn như một con ch.ó ghẻ:

“Hihi, không đau, không đau chút nào.”

Mặt dày mày dạn, trong thư viện không ai trị được nó.

Hứa Thường hoàn toàn bó tay, đành phải tự nhận mình xui xẻo.

Ai ngờ ta không gây sự với nó.

Lại chính A Hổ gây sự với ta.

Nó đã trộm mất con gà hoa lau của ta, đem ra sau núi nướng ăn.

Đùi gà quá nóng, rơi xuống đất, nó cũng chẳng thèm để ý đến bụi bẩn, phủi phủi lớp đất bên ngoài rồi nhét vào miệng.

Khi nuốt chạm phải vết thương, nó đau đến nỗi hít một hơi, nhưng vẫn không hề ngần ngại ăn ngấu nghiến.

Nó ăn rất tập trung, không hề hay biết ta đang đứng sau lưng.

Ta vỗ vai nó:

“Gà hoa lau nướng như vậy không ngon đâu.”

A Hổ giật mình run lên, miếng đùi gà bị nghẹn trong họng khiến nó ho sặc sụa.

Ta vuốt lưng cho nó:

“Gà hoa lau phải làm canh hầm nấm mới ngon, hoặc xào lên ăn chung với mì.”

Hai bát canh gà, một bát cho nó, một bát cho ta.

Chỉ là bát của nó có thêm hai cái đùi gà.

Cũng giống như trước đây khi nấu canh gà cho Bách Nhi và Mạnh Hạc Thư, cha con bọn họ mỗi người một cái đùi gà.

A Hổ nửa tin nửa ngờ nhìn ta, nhưng không cưỡng lại được mùi thơm từ canh gà và cái đùi gà mọng nước.

“Ngươi muốn làm gì!”

“Ta muốn nói với ngươi rằng, gà hoa lau chỉ hợp để nấu canh.”

“Trong canh có độc? Ngươi nghĩ ta không dám ăn sao?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8