Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ái Phi Hôm Nay Đã Nấu Cơm Chưa?
Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-03-17 16:50:19 | Lượt xem: 3

Trong lòng không có nam nhân, thái rau tự nhiên là mạnh tay.

Ta bổ d.a.o phay xuống thớt, ngay cả mí mắt cũng lười nhấc lên: “Nói cái gì?”

Tiểu Nguyệt nói: “Nói là dạo này người bận nhiều việc, muốn qua một thời gian nữa…”

Ta thản nhiên nói: “Qua một thời gian nữa, bổn cung còn có thể có bao nhiêu thời gian?”

Ta nhớ đến những tai nạn buồn cười của những kiếp trước, thậm chí còn không biết giấc mộng lần này sẽ kết thúc vì lý do gì.

Các phi tần khác biết tâm trạng ta không tốt, lại rầm rộ đến thăm hỏi. Bọn họ búi tóc cầu kỳ, mặc y phục lộng lẫy, vui vẻ đến tẩm cung của ta dùng bữa, cùng ta nhào bột, băm thịt, gói bánh chẻo, còn kéo ta ngồi trước gương đồng chải cho ta một kiểu tóc tinh xảo, vì tranh luận xem ta nên đeo trâm cài tóc nào mà thao thao bất tuyệt.

Tiểu viện của ta lại trở nên náo nhiệt, trong sân chất đầy quà cáp do các nương nương tặng. Nhưng không giống như những món quà xa xỉ như châu báu, gấm vóc mà các phi tần khác tặng nhau, những món quà mà ta nhận được đều rất dân dã.

Chim bồ câu béo ú, tôm hùm tươi sống, nghe nói là trứng gà mới lấy từ trong ổ gà mái, còn tỏa ra mùi vị kỳ lạ… Ta cầm củ tỏi trên tay, dở khóc dở cười. Chiếc áo choàng mới may bằng vải sa màu vàng nhạt viền kim tuyến còn bị gà mái mổ rách một góc. Ta luống cuống chạy theo con gà mái trong sân, sau đó hùng hổ xách cánh gà, đi về phía phòng bếp thì gặp Thái hậu.

Thái hậu quả nhiên là mẫu hậu của tiểu Hoàng đế, giữa hai hàng lông mày đều là vẻ u ám giống hệt hắn. Bà ta vịn vào chiếc gậy đầu rồng bằng vàng, mỉm cười nói: “Vật được sủng ái của nhi tử ta quả nhiên rất đặc biệt, chỉ là hơi ồn ào một chút, ai gia không thích lắm.”

Ta giấu d.a.o phay ra sau lưng, mồ hôi lạnh túa ra.

Các nương nương trong cung đều biết, Thái hậu là một nữ nhân tàn nhẫn. Nếu không thì trong số ba nghìn mỹ nữ trong hậu cung của Tiên đế, sao chỉ có mỗi tiểu Hoàng đế là con trai. Tiên đế vừa mới băng hà, tiểu Hoàng đế đã bị đưa lên ngôi vị Hoàng đế. Lúc đó hắn mới chỉ mười bốn tuổi.

Thái hậu nhẹ nhàng vuốt ve đầu con gà, nói: “Vừa rồi nhìn thấy ngươi đuổi theo con vật nhỏ này, ai gia chợt nhớ đến lúc Hoàng nhi còn nhỏ được ban thưởng một con chó, nó rất thích, mỗi ngày ăn ngủ đều phải có con ch.ó đó bên cạnh.”

Ta miệng nam mô bụng một bồ d.a.o găm, nói: “Hoàng thượng từ nhỏ đã thích chó, thật sự là rất lương thiện.”

Thái hậu gật đầu, tiếp tục nói: “Cho nên ai gia đã sai người đầu độc con ch.ó đó.”

Ngón tay bà ta siết chặt, con gà phát ra tiếng kêu thảm thiết.

Mí mắt phải của ta giật mạnh.

Thái hậu nói: “Sinh ra trong hoàng tộc, thứ gì quá yêu thích ai gia đều sẽ thay nó loại bỏ từ sớm, miễn cho kẻ xấu lợi dụng. Nhưng nó lại vì chuyện nhỏ nhặt này mà cãi lời ai gia, cho nên ai gia phạt nó quỳ gối cả đêm, ngươi nói xem ai gia có phải là quá nhẫn tâm hay không?”

Ta nói: “Sự nhẫn tâm của Thái hậu nương nương là vì muốn thành toàn cho đại nghiệp của Hoàng thượng, làm rất đúng.”

Thái hậu rời đi, để lại con gà thoi thóp và ta – người ướt đẫm mồ hôi lạnh. Ta hơi không nỡ g.i.ế.c con gà này nữa. Ta nhốt nó lại, đặt tên là “Tống Chung Kê”, bởi vì nó suýt chút nữa đã tiễn ta lên đường rồi.

Đây nhất định là những ngày tháng khổ sở nhất của ta trong hậu cung. Từ sau hôm đó, Thái hậu thường xuyên đến, tiểu Hoàng đế biết Thái hậu đến cũng đến theo. Sau đó Thái hậu cố tình chọn lúc tiểu Hoàng đế lên triều sớm để đến, ta hầu hạ bà ta uống hết chén trà này đến chén trà khác, nghe bà ta giảng giải quy củ trong hậu cung.

Đến giờ dùng bữa, Thái hậu liền rời đi, tiểu Hoàng đế đến giờ dùng bữa liền đến, hai mẹ con ngầm phối hợp, thay phiên nhau đến “thăm” ta…

Ta bị kẹp ở giữa bọn họ, sống dở c.h.ế.t dở.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8