Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Bạn Cùng Bàn Xuyên Đến Luôn Khiêu Khích Tôi
16

Cập nhật lúc: 2026-03-17 16:52:07 | Lượt xem: 2

16

So với tôi thì đúng là Trần Mẫn Mẫn có năng lực quản lý thời gian.

Cô ta gặp Hứa Vân giờ nào, đi ra ngoài chơi với cặp sinh đôi hôm nao cũng sắp xếp thỏa đáng.

Ngẫu nhiên, có mấy người cũng chợt nhớ đến tôi.

Nhưng chỉ cần có người cho nhắn tin cho tôi, tôi đều sẽ lễ phép vì xa cách mà tìm cớ từ chối.

Qua một thời gian dài, đoán chừng Hứa Vân và cặp sinh đôi cũng cảm thấy hết hứng với tôi.

Bọn họ như bọt biển bốc hơi, dần dần biến mất khỏi thế giới của tôi.

Có khi tôi cũng đột nhiên hoảng hốt……

Thế giới này rốt cuộc trở nên không bình thường từ đâu?

Rõ ràng hồi trước, Hứa Vân như một đàn anh giỏi giang kiên nhẫn chỉ dạy tôi.

Cặp sinh đôi lại càng quan trọng với tôi, chúng ta như người thân, làm người bạn giúp nhau vượt qua vô số thời khắc quan trọng trong cuộc đời.

Chỉ tiếc, thế gian vật tốt không trường cửu, lưu li dễ vỡ, mây tía dễ tan.

Tôi có thể cảm nhận được, chỉ cần càng đến gần trung tâm thế giới này, hết thảy đều giống như bị quấn vào một cơn gió lốc đáng sợ.

Không chịu khống chế, vô cùng điên cuồng.

Trần Mẫn Mẫn càng ngày càng đi sớm về trễ, sau đó dứt khoát ra ngoài sống luôn.

Cuối cùng cô ta cũng được thực hiện nguyện vọng không phải ngủ trên tấm giường cứng nữa, nhưng mấy tuần sau, mỗi khi vô tình gặp trên trường, tôi đều cảm thấy rõ cô ta càng ngày càng uể oải.

Có một lần khéo đối mặt, tôi không trốn được, chỉ có thể lễ phép vẫy vẫy tay.

“Dạo này cô không nghỉ ngơi tốt à?”

Cô ta mệt mỏi thở dài: “Một lời khó nói hết.”

Sau đó ngậm miệng giả câm.

Tôi còn phát hiện, hình như cô ta không thích nói chuyện với người khác phái nữa.

Rõ ràng hồi trước cô ta luôn là người ồn ào nhất.

Cái gì mà “Trai đẹp nhiều như cá biển, không được thì mình đổi anh khác”.

Cái gì mà “Chúng ta không phải người yêu, chỉ là bạn bè thân hơn bình thường một chút”.

Nhưng hiện tại, cô ta vừa thấy bạn học là nam liền nhíu mày.

Tôi cho rằng cuối cùng cô ta cũng giống tôi, ý thức được đàn ông chính là nguyên nhân của ngàn vạn tội ác.

Nhưng lúc đi học, cô ta đang ngồi bên cạnh nhưng lại đẩy cho tôi một mảnh giấy nhỏ.

Viết: “Thẩm Bội Vi, tôi sắp nghẹn ch.ết rồi, bây giờ tôi cứ như con chim hoàng yến ấy cô biết không?”

Tôi định mở miệng, cô ta mau chóng xua tay, tiếp tục viết.

“Cái thằng điên Hứa Vân này gắn máy nghe lén lên người tôi, cô cứ viết ra giấy đi. Bằng không nếu anh ta nghe được lời không nên nghe, lúc về lại muốn trừng phạt tôi.”

Trừng phạt?

Tôi nghĩ ngợi, viết một tràng dấu ba chấm.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8