Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Bạn Cùng Bàn Xuyên Đến Luôn Khiêu Khích Tôi
22

Cập nhật lúc: 2026-03-17 16:52:13 | Lượt xem: 3

22

Tôi ngồi trong ký túc xá ngơ ngác hồi lâu.

Điện thoại rung lên, trái tim tôi cũng đạp thình thịch.

Vừa mở lên liền thấy yêu cầu kết bạn của Diêm Nguy.

Đang lúc tôi không biết nên làm gì, cửa ký túc xá bỗng nhiên bị đẩy ra, Trần Mẫn Mẫn đi vào.

Hình như cô ta đặc biệt chạy tới để khoa khoang với tôi, nên không về giường.

“Tôi cảm thấy phó giáo sư không phải nam chính, theo lý mà nói, nam chính đều chỉ bị nữ chính hấp dẫn thôi, sao có thể nhất kiến chung tình với tôi được, cô thấy có đúng không?”

Tôi nhìn Trần Mẫn Mẫn.

Sắc mặt cô ta xanh xao tiều tụy.

Loại trạng thái này, thật sự không thể gọi là đẹp.

Thậm chí có thể nói, mệt mỏi quá độ.

Đã như vậy rồi mà còn có thể nghiêm trang đi lừa tôi, cứ dương dương tự đắc mãi, khiến tôi thật sự không biết nên nói gì.

Bởi vì tâm trạng không tốt nên tôi không có sức diễn kịch với cô ta, chỉ hờ hững ‘ừ’ một câu.

Nhưng Trần Mẫn Mẫn lại không vui.

“Gì, thái độ gì vậy? Đàn ông người ta không ưa cô thì cô đi tỏ thái độ với hắn ấy, âm dương quái khí với tôi làm gì?”

Tôi ngớ người: “Tôi âm dương quái khí bao giờ?”

“Cô đang âm dương quái khí đấy!”

Trần Mẫn Mẫn túm tôi từ trên ghế xuống, tôi lung lay hai bước, mới gắng gượng đứng vững.

Chắc Trần Mẫn Mẫn còn muốn mắng tôi, nhưng cô ta nhìn ra phía sau tôi, vừa khéo thấy ảnh ngược của bản thân, vẻ mặt cứng đờ.

Tôi cũng nhìn theo, bốn mắt nhìn nhau với hình cô ta trong gương.

Nhưng Trần Mẫn Mẫn lại cáu hơn: “Nhìn cái gì mà nhìn, cô tưởng cô đẹp lắm à? Tôi ở thế giới cũ đẹp hơn cô nhiều!”

“Mà nữa, dù cô có gương mặt này thì có ích gì, chẳng phải người người vây quanh cô đều quay sang thích tôi hết rồi đấy sao?”

“Mị lực của một con người là toát ra từ bên trong, không phải chỉ dựa vào lớp da bên ngoài!”

Tôi nghe cô ta nói mỉa, chỉ cảm thấy mỏi mệt.

Đây là thần tiên gì vậy, trải qua nhiều chuyện như vậy rồi mà vẫn còn sức gào lên với tôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8