Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Bạn Trai Tôi Là Lệ Quỷ Giàu Có
Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-03-17 16:54:35 | Lượt xem: 3

Lục Dật đã chạm vào những phần sâu kín trong tâm hồn tôi bằng sự yêu thương vô bờ bến của mình, sự tận tâm của anh đã giúp tôi tìm thấy động lực để tiếp tục.

Dù những ký ức đau buồn vẫn tồn tại, tôi biết rằng tôi có thể tiếp tục sống và yêu thương, vì đó là những gì mà Lục Dật mong muốn. 

Vẫn còn nhiều điều cần phải làm và sống, tôi sẽ tiếp tục cuộc sống này với lòng tin vào những điều tốt đẹp và sự yêu thương mà anh đã để lại cho tôi.

12.

Trong phòng trang điểm, không khí vừa hồi hộp vừa ấm áp. 

Lục Dật ngồi cạnh tôi, sự hiện diện của anh là nguồn động viên lớn nhất. 

Khi tôi hỏi về vẻ ngoài của mình, anh luôn đáp bằng sự tự hào và yêu thương, khiến tôi cảm thấy mình thật xinh đẹp và tự tin.

Sự xuất hiện bất ngờ của Hắc Vô Thường, với cái ôm và lời châm chọc, khiến bầu không khí trở nên bớt căng thẳng một chút. 

Nhưng sự đáng yêu và hài hước của ông ta cũng mang lại một chút ánh sáng cho tình huống này. 

Mặc dù tôi hơi lo lắng, nhưng Lục Dật luôn ở bên, động viên và an ủi tôi.

Khi đến giờ phải ra sân khấu, những giọt nước mắt lấp lánh trong mắt tôi. 

Lục Dật hôn tôi bằng những nụ hôn đầy yêu thương, dặn dò tôi hãy sống thật tốt và hứa sẽ đợi tôi. 

Đó là một lời hứa chân thành và mạnh mẽ, tôi cảm nhận được tình yêu sâu đậm trong từng câu chữ của anh.

Hắc Vô Thường tiếp tục pha trò và nói những câu bất ngờ, nhưng đó cũng là cách ông ta bày tỏ sự ủng hộ theo cách của mình. 

Khi tôi bước ra sân khấu, tôi biết rằng dù có bao nhiêu khó khăn và thử thách, tôi luôn có Lục Dật và những người thân yêu đứng sau ủng hộ.

Hơi thở của sân khấu, ánh đèn và âm thanh của khán giả tạo nên một không khí sôi động. 

Tôi cất tiếng hát, trái tim đầy ắp tình yêu và sự mạnh mẽ, với Lục Dật luôn ở trong tâm trí tôi, chờ đợi và yêu thương tôi từ phía xa.

13.

Trên sân khấu, giữa tiếng vỗ tay và ánh sáng lấp lánh của hàng nghìn ánh đèn, tôi cảm nhận được sự hiện diện của Lục Dật dù anh chỉ còn là hình bóng. 

Bài hát “Ngày trời quang” từ từ lướt qua từng câu chữ, mang theo bao ký ức và cảm xúc sâu lắng.

Khi tôi hát về những ký ức và tình yêu giữa chúng tôi, từng lời hát đều như mảnh ghép của một câu chuyện không thể quên. 

Âm thanh của đêm khuya hòa quyện với tiếng mưa rơi, tạo nên một không gian đầy cảm xúc. 

Dù ánh sáng sân khấu lấp lánh và hàng ngàn người đang cổ vũ, tôi chỉ có thể tập trung vào hình ảnh của Lục Dật, người đã từng là tất cả đối với tôi.

Khi tôi hát đến đoạn cuối, nơi Lục Dật mỉm cười và dần biến mất, trái tim tôi như bị xé toạc. 

Lời bài hát trĩu nặng nỗi đau và sự mất mát, và tôi không thể kìm nén được cảm xúc của mình. 

Microphone rơi khỏi tay, âm thanh vang vọng trong không gian yên tĩnh của sân khấu. 

Cảm giác như toàn bộ thế giới xung quanh đã biến mất, chỉ còn lại nỗi đau và ký ức về Lục Dật. 

Dưới ánh đèn lấp lánh, tôi vẫn cảm nhận được sự ấm áp từ những kỷ niệm và tình yêu mà chúng tôi đã chia sẻ. 

Nhưng giờ đây, những ký ức đó trở thành một phần của quá khứ, một phần của những ngày xưa cũ không thể trở lại.

14.

Trong căn phòng trống trải, nỗi đau của việc mất đi Lục Dật và Hoa Hoa vẫn đè nặng trên tôi. 

Đôi mắt tôi đỏ hoe, lòng tôi tràn ngập cảm xúc không thể diễn tả bằng lời. 

Dù Hoắc Vô Thường đã giải thích về tình trạng của Lục Dật và Hoa Hoa, sự thật vẫn không thể làm dịu đi nỗi đau của tôi.

Lời của Hoắc Vô Thường khiến tôi hiểu rằng Lục Dật và Hoa Hoa vẫn còn tồn tại theo một cách nào đó, rằng tôi có cơ hội gặp lại họ trong tương lai. 

Nhưng trong hiện tại, sự mất mát và cô đơn vẫn rất thực. 

Tôi cảm thấy như mình đang sống giữa hai thế giới: một bên là thế giới thực tại, nơi tôi vẫn phải tiếp tục sống; bên kia là thế giới của những người tôi yêu thương đã ra đi, nhưng vẫn còn hiện diện ở một nơi nào đó.

Sau khi Hoắc Vô Thường rời đi, tôi cảm thấy như mình có một nhiệm vụ quan trọng, đó là sống tiếp cuộc đời của mình và thực hiện những điều mà Lục Dật và Hoa Hoa đã mong muốn cho tôi. 

Tôi gọi cho Tống Dương, với hy vọng rằng tôi có thể gặp lại Từ Phong trước khi bản án của hắn được thực thi, để có một lời chia tay cuối cùng, dù nó không thể làm xoa dịu nỗi đau của tôi.

Trong lúc chờ đợi, tôi ngồi lặng lẽ trong căn phòng vắng vẻ, cố gắng điều chỉnh cảm xúc của mình và chuẩn bị cho những gì sắp tới. 

Mặc dù tương lai không rõ ràng và đầy thử thách, tôi biết rằng tôi phải tiếp tục vì Lục Dật, Hoa Hoa, và cho chính bản thân mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8