Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Chồng! Anh rất thơm, rất ngon ~
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:01:44 | Lượt xem: 3

2.

Không hiểu sao hồn phách của tôi cứ dính chặt lấy Phó Châu khiến tôi không thể bay tự do được. Thấy anh ấy nấu ăn, nói chuyện, chơi game, mọi hoạt động đều diễn ra bình thường khiến tôi không khỏi nghi ngờ. 

“ Này có phải anh không xem tin tức không? Anh bị cộng đồng mạng ném đá suốt 1 tháng rồi đó? Anh là không biết hay giả ngu vậy !? ”

Đột nhiên tôi thấy hướng mắt anh ấy chuyển về phía tôi. Giọng nói khàn khàn, ánh mắt sắc lạnh. 

“ Là không quan tâm. “

???

“ Anh..anh có thể nhìn thấy tôi!? ” 

“ Ừm ”

Tôi trợn mắt nhìn anh ta. Run rẩy hỏi nhỏ.

“ Từ..từ..lúc- ”

“ Lúc tôi tham dự tang lễ của em thì đã thấy rồi. ”

Vậy không phải lúc anh ấy thay đồ, tắm rửa đều đã nhìn thấy hành động lấy tay che như không của tôi rồi hay sao. Tôi muốn tẩy trắng! Chỉ là trượt tay thôi, tôi là không cố ý. Giọng nói trong trẻo ấy lại vang lên nhưng lần này mang theo điệu bộ trêu chọc.

“ Hồn ma cũng đỏ mặt à? Lúc em nhìn hết của anh mặt cũng không đỏ như thế. ” 

Tôi chưa kịp thanh minh thì chuông điện thoại Phó Châu đột nhiên reo lên. Anh ấy nói chuyện rất lâu sau đó liền chạy nhanh ra ngoài. Lúc lên taxi, hốc mắt anh đỏ hoe, dựa vào cửa xe người anh bắt đầu run lên. 

Tôi không biết sự tình cũng không biết phải an ủi thế nào. Dù sao một người bình thường nói chuyện với không khí cũng không hợp lắm. Đến tòa cao ốc cao nhất thành phố. Phó Châu gấp gáp bấm cầu thang. Không ngừng thở mạnh.

Lúc này anh mới để ý tới khuôn mặt u rũ của tôi. Sau vài giây im lặng anh lên tiếng.

“ Vi Vi nói với tôi là không sao đi. ”

Tôi ngơ nhác nhìn anh, anh nở một nụ cười dịu dàng hiếm có của mình. Rồi nhắc lại một lần nữa : “ An ủi anh. ” Tôi lúng túng lên tiếng.

“ Phó Châu, không sao cả, mọi chuyện đều sẽ ổn. ” 

“ Ừm ”

Nói rồi anh ôm tôi vào lòng. Tuy chỉ còn là hồn phách nhưng tôi vẫn cảm nhận được hơi ấm từ lồng n.g.ự.c rắn chắc của anh. Đột nhiên một sự ấm nóng chạy dọc xuống khuôn mặt tôi. Ừm tôi đang khóc. 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8