Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Chồng! Anh rất thơm, rất ngon ~
Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:01:56 | Lượt xem: 3

9.

Tôi sững lại, cảm xúc dâng trào bỗng tôi thấy Phó Châu nhòe đi. 

“ Em cũng.. huhu ”

Nước mắt không tự chủ mà rơi xuống. Tôi khóc nấc lên, âm thanh vang vọng trên con đường tuyết vắng vẻ. Hình ảnh về ngày Phó Châu c.h.ế.t hiện lên rõ ràng trong tâm trí làm tôi nghẹt thở và đau đớn một cách kì lạ. 

Bỗng Phó Châu đưa hai tay mình ra, cũng y như lúc ấy. Anh lấy ngón cái quệt nước mắt cho tôi. Hai hình ảnh đều khớp với nhau, anh của kiếp trước và anh của kiếp này chưa hề thay đổi. Tôi bắt đầu run rẩy vì…hạnh phúc 

“ Phó Châu, em…”

Anh nâng khuôn mặt của tôi bằng cả hai tay , cúi người xuống nhẹ nhàng đặt lên đó một nụ hôn dịu dàng, giọng nói anh khàn khàn.

“ Đừng khóc, anh sẽ… đau lòng. ”

Tôi kiễng chân lên nũng nịu vòng tay qua cổ anh rồi ôm anh thật chặt, mềm mại đáp.

  ” Ừm ” 

Khuôn mặt hồng hào mịn màng của tôi đỏ lên vì thẹn thùng, anh không nhịn được mà véo tôi một cái. 

“ Em về đi, đứng đây lâu sẽ bị cảm lạnh. ”

Nói rồi chúng tôi tạm biệt nhau ra về. Anh nhìn tôi rất không nỡ, cuối cùng cũng chỉ có thể xoa đầu.

Đến biệt thự riêng, cho xe vào gara xong tôi lập tức chạy lên nhà thay chiếc váy hai dây của mình rồi nằm bịch xuống giường. Nhìn lên đồng hồ treo tường màu lam tôi khẽ thở dài, lẩm bẩm.

” Đã hơn 9 giờ rồi. ” 

Tôi lết cái thân già vào bếp, tiện tay lấy một bịch mì gói ra. Sau một vài thao tác đơn giản, mì gói nóng hổi đã ra lò. Nhìn mì gói tôi lại nhớ đến đầu bếp Phó Châu. 

Tôi bấm gọi video call cho anh. 

Một khung cảnh ướt át hiện lên, anh vừa tắm xong 8 múi cơ bụng của anh rất đẹp, rất ngon, rất muốn sờ thử! Những giọt nước còn đọng trên tóc và cơ thể càng làm anh thêm quyến rũ, tôi nuốt nước bọt mắt dí sát vào màn hình. 

Đột nhiên mì trong bát không còn ngon nữa. Mắt tôi di chuyển xuống phía dưới chạm vào chiếc khăn tắm đang quấn ở bên hông của anh. Nhíu mày tôi cảm thấy khăn tắm thật chướng mắt. 

Buột miệng thốt lên. 

” Vẫn nên cởi ra. ” 

” Còn muốn nhìn hết của anh!? ” 

???

Vô thức nói lên suy nghĩ của mình…Nhục, nhục không thể tả được. 

Tôi hận không thể tìm được cái hố để chui xuống. Người tôi cứng đờ, Phó Châu nhướng mày như nhận ra sự ngượng ngùng của tôi nên anh đổi chủ đề. 

” Nhớ anh rồi? ” 

Tôi vứt đũa xuống bàn, bưng tô mì lên để chất vấn. 

” Anh xem anh là đầu bếp mà lại để vợ yêu ăn mì gói, không bằng- á ! ” 

Nước mì trong báp sóng sánh vô tình hắt lên tay, tôi giật thót lên nên buông cái bát ra khiến nó vỡ tan tành. 

[ Choang ]

Tôi lùi ra xa còn Phó Châu thì mất bình tĩnh hét lên. “ Cẩn thận! ” 

Hình như…không đau một chút nào hết. Đương nhiên là không đau bởi vì… tôi đang trố mắt nhìn chằm chằm vào cái khăn tắm bên hông Phó Châu dần dần trượt xuống. Trong đầu tôi bây giờ đang điên cuồng gào thét. 

“ Xuống nữa, một chút nữa thôi, sắp được rồi. ”

” Chính là nó! Thấy rồiiii! ” 

Hình ảnh không chiếu quá 1 giây thì Phó Châu đã cầm ipaid lên, bắt đầu hỏi dồn.

“ Em đi rửa tay rồi bôi thuốc cho anh! ”

“ C.h.e.t tiệt ”

Anh hận không thể bay sang nhà tôi để kiểm tra vết bỏng. Tôi thì không quan tâm nhiều đến vậy, chậm chạp quay lưng đi rửa tay, dọn sạch nơi đáp xuống của báp mì, vừa thực hiện thao tác bôi thuốc vừa giờ cái tay bị bỏng của mình lên trấn an anh. 

” Anh lo cái gì em là bác sĩ anh quên rồi à. ” 

Tôi chợt nhớ gì đó, rút cái tay bị bỏng đang khoe cho anh thấy về. Không ngoài dự đoán, mắt Phó Châu rơm rớm. 

” Em không đau nhưng anh đau. ” 

” Gửi địa chỉ cho anh. ” 

Anh tắt cam đi, đầu giây bên kia chỉ còn lại tiếng sột soạt . Ừm anh đang thay quần áo, ừm tôi muốn nhìn…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8