Ánh Hổ Phách Đựng Đầy Trong Chén Ngọc
6
Ta nảy ra một kế, quỳ xuống trước mặt Tử Dạ.
“Hoàng thượng, Thanh Ngọc là nữ nhân ghen tuông nhất thiên hạ.”
“Nếu Hoàng thượng cưới Thanh Ngọc làm hoàng hậu, tuyệt đối không được cưới con gái của các vương công đại thần khác, thậm chí cũng không được sủng hạnh cung nữ.”
“Thanh Ngọc từ nhỏ đã quen tự do phóng khoáng.”
“Nếu Hoàng thượng cưới Thanh Ngọc làm hoàng hậu, mỗi năm phải cho Thanh Ngọc xuất cung hai lần, ra ngoài du ngoạn, tụ tập uống rượu với bạn bè.”
Thấy Tử Dạ chỉ cười mà không nói gì, ta quyết định tung ra một chiêu mà bất kỳ nam nhân nào cũng không thể chấp nhận.
“Thanh Ngọc sống bằng nghề vẽ tranh, trong vòng ba năm tới chỉ muốn tập trung vào hội họa, tạm thời không có ý định sinh con.”
“Nếu Hoàng thượng cưới Thanh Ngọc làm hoàng hậu, thì phải chuẩn bị tinh thần ba năm không có con nối dõi.”
Lời ta chưa dứt, đối diện đã vang lên một tiếng dứt khoát.
“Được!”
“…”
Ta ngã lăn ra đất.
Thực sự không hiểu đã sai ở khâu nào.
Những nụ hôn của Tử Dạ rơi nhẹ nhàng lên môi ta, những lời nói ra từ miệng hắn khiến mặt ta đỏ bừng, tim đập thình thịch.
“Đã cướp đi lần đầu tiên của trẫm, còn muốn chạy?”
8
Ông chủ Thẩm ở phố Văn Ngoạn nói có một lô giấy Tuyên và màu vẽ thượng hạng, bảo ta đến xem.
Xe ngựa của Lâm phủ vừa rời khỏi con ngõ, đã thấy một bóng dáng quen thuộc, là thiên kim tiểu thư của phủ Tể tướng, Tống Minh Ngọc.
Nàng đeo một cái túi nhỏ trên lưng, trên mặt có chút bụi bẩn.
Nàng đang nhìn chằm chằm vào những chiếc bánh bao và màn thầu nóng hổi trên quầy hàng nhỏ, không rời mắt, trông có vẻ đói lắm rồi.
Ta bảo phu xe dừng xe lại bên cạnh nàng, vén rèm lên hỏi.
“Sao lại một mình lang thang bên ngoài?”
Tống Minh Ngọc thấy là ta, nắm chặt túi của mình, hậm hực nói.
“Bây giờ Hoàng thượng không tổ chức tuyển tú nữa, mẫu thân ép ta gả cho Nhị Hoàng tử, đệ đệ của ngài.”
“Ta đâu phải là món đồ trang trí, hôm nay gả cho người này, ngày mai gả cho người khác!”
Ta nhìn Tống Minh Ngọc.
“Thế cô định lấy gì để sinh sống?”
Nàng bĩu môi.
“Đừng có giả vờ quan tâm ta!”
“Cô có thể vẽ tranh làm thơ, ta cũng có thể, chẳng lo gì không có đường ra.”
Ta liếc mắt ra hiệu cho phu xe, bảo hắn đưa cho ông chủ quầy hàng hai văn tiền, mua hai cái bánh bao thịt, đưa cho Tống Minh Ngọc.
Tống Minh Ngọc tức giận hất bánh bao thịt xuống đất.
“Ta đường đường là con gái của tể tướng, sao có thể nhận của bố thí!”
Ta thở dài, buông rèm xuống, bảo phu xe.
“Chúng ta đi thôi.”
Buổi tối, ta trở về từ phố Văn Ngoạn với đầy túi.
Lại thấy ở góc phố có hai tên lưu manh đang bao vây Tống Minh Ngọc, động tay động chân với nàng.
“Cô nương xinh đẹp quá đi.”
“Bỏ cái tay bẩn thỉu của ngươi ra! Đừng chạm vào ta!”
“Cô nương, đừng chạy, để bọn ta thương yêu cô nương thật tốt!”
Ta lập tức từ trong xe lấy ra chiếc trấn chỉ bằng đồng vừa mua ở phố Văn Ngoạn.
Một cái giữ trong tay, một cái ném cho phu xe.
Bước lên che chắn Tống Minh Ngọc phía sau, Tống Minh Ngọc thấy là người quen, òa khóc nức nở như một con mèo hoang nhỏ.
Phu xe đã dạy dỗ hai tên lưu manh một trận t.h.ả.m hại.
Ta định đưa Tống Minh Ngọc về phủ Tể tướng, nhưng nàng sống c.h.ế.t không chịu, quyết định theo ta về phủ.
“Muốn ăn gì không? Để bà v.ú làm cho.”
Nàng kiêu ngạo ngẩng cao cằm, ngạc nhiên nhìn ngắm đình đài lầu các, cầu nhỏ nước chảy, từng cành từng ngọn ở Lâm phủ.
“Ta không đói.”
Ta mím môi cười.
“Vậy được rồi.”
Đêm hè, thời tiết đã có chút se lạnh, vốn dĩ ta định ăn lẩu.
Nồi đồng nhỏ đã được chà sáng bóng, đổ nước suối Nam Sơn vào.
Thịt dê ở ao muối, thợ cắt thành từng lát mỏng, xếp ngay ngắn trên đĩa.
Trên bàn đá ngọc bày năm sáu đĩa thịt dê, rau tươi non, đậu hũ trắng ngọc, mì rộng Định Tây, đều đủ cả.
Lại thêm một bát xốt mè thơm ngậy.
Kèm với xì dầu đỏ, hành lá cắt nhỏ, thêm vài giọt dầu ớt tự chế, hương thơm ngào ngạt.
Ta cuốn thịt qua một lớp sốt mè dày rồi cho vào miệng, tỏ vẻ vô cùng thỏa mãn.
Từ xa, ta đã nghe thấy tiếng bụng đói của Tống Minh Ngọc vang lên, nàng ấy nhìn ta với ánh mắt trách móc.
Ta nhìn sang tiểu nha hoàn.
“Lấy thêm một bộ bát đũa cho khách đi.”
Tống Minh Ngọc ăn một hơi hết ba bốn đĩa thịt dê. Ta vừa gắp đậu hũ và mì rộng đã chín cho nàng ấy, vừa nhắc nhở: “Nóng đấy, ăn từ từ thôi.”
Sợ nàng ấy bị nghẹn, ta còn bảo bà v.ú làm cho nàng ấy một ly nước mơ chua ngọt để kích thích khẩu vị.
Trong lúc đang ăn, Tống Minh Ngọc nhìn ta.
“Cha mẹ ta đối xử với cô tệ như vậy, cô không oán hận họ sao? Tại sao lại đối xử tốt với ta như vậy?”
Ta ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đầy sao, cảm nhận làn gió mát mẻ của đêm hè, thản nhiên uống một ngụm rượu quế hoa.
“Ta đến thế gian này, chẳng qua là để chơi một trò chơi thôi.”
“Đã là trò chơi, thì việc mình vui vẻ tận hưởng mới là quan trọng nhất.”
“Việc gì phải để tâm đến những người và những chuyện không quan trọng? Như vậy thật không đáng.”
Tống Minh Ngọc nhét đầy thức ăn vào miệng, đầu mũi còn dính một chút sốt mè. Nàng ấy suy tư, còn ta thì không nhịn được cười.
Ta quay lại vẽ một bức tranh “Chuột đồng gặm hạt dẻ”, bán được ba nghìn lượng bạc.
9
Trước lễ cưới, Tử Dạ cùng ta trở về thăm mộ mẹ ta ở Thượng Ngô.
Chúng ta ở lại một đêm trong căn nhà nhỏ ở Thượng Ngô, người dân quê không biết Tử Dạ là ai.
Vài thím hàng xóm lớn tuổi nói với ta:
“Thanh Ngọc à, con thật có phúc, tiểu tướng công ngọc diện con mang về trông thật đẹp trai.”
“Nhìn là biết công tử nhà thế gia đọc sách đời đời.”
“Giống hệt chàng công tử tuấn tú trong truyện vậy.”