Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Chồng Tôi Không Còn Yêu Tôi
Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:17:34 | Lượt xem: 3

12. Mẹ tôi mất năm tôi 3 tuổi. Khi tôi lên 10, dì Từ mang theo con trai riêng của dì là Từ Đạt Lai gả cho bố tôi.

Tôi chẳng thù ghét gì dì Từ cả. Dì rất tốt, rất dịu dàng, dì mua cho tôi nhiều váy đẹp. Nhưng tôi thích nhất là chiếc váy công chúa hoa nhí mà dì tự làm cho tôi. Dì nấu rất nhiều món ăn ngon cho tôi, đều là những món mà tôi thích ăn nhất. Tôi yêu dì lắm, dì như mẹ của tôi vậy.

Nhưng tôi với Từ Đạt Lai thì ghét cay ghét đắng, vì tôi sợ anh ấy cướp mất bố của tôi ^-^

Từ Đạt Lai lớn hơn tôi 2 tuổi, tính cách anh ấy thường được mọi người yêu thích.

Anh ấy hay chọc cho bố tôi cười ha hả, các ông các bà hàng xóm không có ai là không thích anh ấy.

Lúc anh ấy mới đến nhà tôi 2 tháng, thì đã nhận được đầy lời khen ngợi ca tụng, thậm chí còn soán mất ngôi vương của tôi trong đám trẻ con tại khu phố.

Sau khi anh ấy làm anh trai tôi, tôi cảm thấy những ngày tốt đẹp của tôi nhanh chóng kết thúc rồi, vì vậy tôi siêu ghét anh ấy.

Tôi tự véo cho cổ tay mình đỏ lên, xong khóc lóc với dì Từ, tố cáo Từ Đạt Lai đánh tôi.

Dì Từ đánh anh ấy 1 trận đau, xách tai anh ấy lên, cảnh cáo anh ấy không được bắt nạt tôi, phải bảo vệ em gái.

Dù bị đánh đau anh ấy chẳng kêu 1 tiếng nào, cũng không khai ra là tôi nói láo.

Thậm chí sau đó anh ấy còn nói với tôi: “Đừng có tự véo mình đau như thế, lần sau tìm cái cớ nào đó không làm mình bị thương mà dùng”.

Tôi tức c.h.ế.t luôn, cứ như là đánh vào bịch bông, lại còn tạo điền kiện cho anh ấy giả làm người tốt.

Mấy hôm sau, tôi cầm quyển vở bài tập bị rách, nói là do Từ Đạt Lai xé vở tôi.

Từ Đạt Lai lại bị dì Từ cho 1 trận nên thân.

Sau đó, có lần tôi ăn trộm tiền đi mua đồ ăn vặt, bị bố tôi phát hiện.

Lúc đó tôi rất sợ hãi, suy nghĩ đầu tiên là đổ lỗi cho Từ Đạt Lai, nhưng mãi mà không mở miệng được.

Từ Đạt Lai từ trong phòng đi ra ngoài, nói với bố tôi: “Chú ơi, là cháu bảo Chi Chi lấy ạ, cháu muốn mua Coke”.

Bố tôi cực kỳ giận dữ, cho Từ Đạt Lai 1 trận nhừ tử, tôi cũng chạy không thoát.

Khi bố tôi đánh tôi, Từ Đạt Lai ôm kín tôi dưới thân, che chở cho tôi không bị bố đánh.

“Bé thì trộm kim, lớn thì trộm vàng! Hai đứa bây tạo phản rồi”. Bố tôi lớn tiếng giận dữ.

Tôi và Từ Đạt Lai bị phạt đứng ở ban công, không được ăn cơm tối.

Vẫn là dì Từ lén đem cho chúng tôi 2 bát canh gà, mới chống đỡ được cho cái bụng đói của chúng tôi.

Cho đến nửa năm sau sự việc đó, Từ Đạt Lai vẫn không 1 lời giải thích cho mình.

Lúc được anh ấy che chở để không bị bố đánh, tôi liền cảm thấy người anh trai này cũng không tệ lắm.

Các thể loại hành vi nổi loạn, xấu xa, đáng ghét của tôi trước đó vì sự việc này có thể tổng kết lại thành 1 câu:

Tôi – Nghiêu Chi – đơn phương hòa giải với Từ Đạt Lai.

13. “Sao thế? Gọi em mấy câu ko phản ứng gì thế?” Giọng của Từ Đạt Lai kéo tôi từ trong suy nghĩ trở lại.

“Đang hỏi em đấy, sao có 1 mình về Nam Thành? Lâm Quân đâu?”

Tôi nhất thời không biết nói sao, muốn bảo rằng Lâm Quân hôm nay có việc, nhưng ngần ngừ mãi cuối cùng cũng không nói ra được.

Tôi và Tô Đạt Lai biết nhau 16 năm rồi, chỉ 1 hành động nhỏ của tôi là anh ấy cũng hiểu vấn đề.

Anh ấy nhẹ nhàng gạt nước mắt không biết rơi trên mặt tôi từ lúc nào, vỗ nhẹ đầu tôi an ủi:

“Có anh trai ở đây rồi, không phải sợ”.

“Ngoan, bây giờ ngủ 1 giấc đi, về nhà rồi nói”.

Mặc dù suốt chặng đường không nói câu nào, nhưng tôi vẫn thấy yên tâm.

Xuống máy bay, anh ấy cầm vali của tôi dẫn tôi ra khỏi sân bay, đến chỗ đỗ xe.

Đặt vali của tôi vào cốp xong, thấy tôi định ngồi vào ghế sau, anh bèn nói:

“Lên ghế trước ngồi đi. Anh không phải là tài xế của em đâu”.

Tôi vô thức muốn đốp chát lại anh, nhưng khi tôi nhìn lên, tôi thoáng thấy sự cô đơn trên khuôn mặt anh, làm tôi sững sờ một lúc, và khi tôi nhìn lại một lần nữa, thì anh ấy đã trở lại dáng vẻ bình thường như trước.

Trong lúc tôi còn đang ngẩn người, Từ Đạt Lai đã mở cửa ghế lái phụ kéo tôi lên xe.

“Em hôm nay cứ đơ đơ sao đấy”. Lúc lái xe, Từ Đạt Lai lên tiếng.

“Vì tối qua em ngủ không ngon thôi”. Tôi cãi lại.

“Thế em ngủ tý đi, về đến nhà thì anh gọi.”

Sau đó, chúng tôi không nói gì với nhau trên suốt đường về

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8