Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Chồng Tôi Không Còn Yêu Tôi
Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:17:36 | Lượt xem: 2

14. Đến biệt thự Từ Đại Lai mua ở Nam Thành, đã là 4 giờ chiều.

Ngồi trên sô pha phòng khách nhà anh, nhìn thấy phong cách trang trí kiểu Pháp lãng mạn lấy màu kem làm chủ đạo, lại nghĩ tới dáng vẻ cao to của anh, không khỏi buồn cười.

“Chi Chi, cười cái gì thế?” Anh ấy mang 1 cốc trà sữa nóng cho tôi.

Tôi cười híp mắt trêu chọc: “Cười anh 1 nam tử đại trượng phu mà sao nhà cửa trang trí giống phong cách của một cô nương thế?”

“Chi Chi, xin em hãy dùng từ khác để nói về anh được ko? Anh rõ ràng là người đàn ông ngọc thụ lâm phong, nghĩa biểu đường đường, anh tư táp sảng, tài mạo song toàn (có thể hiểu là người đàn ông tướng mạo và tài năng đều xuất sắc. Mình để âm hán việt cho “ngầu”^^)”.

“Đúng đúng đúng, anh cực kỳ đẹp trai luôn”.

Từ Đại Lai lớn lên quả thực rất đẹp, từ cấp 2 đã có đầy nữ sinh gửi thư tình cho anh rồi.

Từ Đại Lai chống khuỷu tay, nghiêng đầu, nhàn nhạt nói:

“Anh trang trí nhà theo phong cách mà chị dâu tương lai của em thích đấy”.

“Anh, em sắp có chị dâu rồi à?

Đâu đâu đâu, đưa ảnh em xem. Bố mẹ biết chưa? Bao giờ anh kết hôn thế?”. Tôi kích động và hưng phấn liên tiếp oanh tạc anh.

“Họ vẫn chưa biết đâu, em đừng có lắm mồm. Đến lúc anh sẽ tự nói.” Từ Đại Lai nhẹ nhàng nói, anh hạ mắt xuống, đáy mắt có chút ảm đạm. “Lúc nào có thời gian dẫn em đi gặp”.

15. Có tiếng chuông cửa, Từ Đạt Lai đứng lên ra ra mở cửa, quay vào tay cầm theo 1 túi đồ ăn.

“Em trên máy bay không ăn gì cả, anh mua bánh su kem, bánh đậu đỏ với cổ vịt cay em thích ăn nhất đây”.

Sau đó anh ấy lấy 2 chai soda từ tủ lạnh ra, gọi tôi lên sân thượng để đi ăn.

“Em muốn uống rượu”.

Anh ấy không thèm để ý, tôi lại nói: “Em muốn uống rượu”.

Anh ấy nhìn tôi, không còn cách nào khác ngoài việc thay soda bằng hai lon bia.

Tôi ngồi trên ghế lười bập bênh, ăn 1 miếng lớn bánh su kem, không thấy ngọt, cắn thêm miếng nữa, cũng không thấy ngọt gì.

Tôi lấy chai bia cụng li với anh, há miệng uống 1 hớp to, đắng quá, nhăn hết cả mặt mày lại.

“Nói chuyện của em đi, em với Lâm Quân xảy ra vấn đề gì?”

Tôi trầm mặc, không biết nên mở lời như nào, chẳng nhẽ lại bảo vì phát hiện ra Lâm Quân mập mờ với người phụ nữ khác mà muốn li hôn với anh ta sao?

“Anh ta thay đổi rồi, còn hung dữ với em”.

Tôi lại uống 1 hớp bia nữa, sao mà đắng thế.

“Em muốn li hôn với anh ta”.

“Chi Chi, em không thể nào vì anh ta hung dữ với em mà muốn li hôn với anh ta”.

Nét mặt Tô Đại Lai trầm xuống, anh hỏi: “Anh ta đã làm cái gì?”

“Anh à, anh ta mập mờ với người khác, lại còn hung dữ với em”.

Hơi nước lượn lờ quanh hốc mắt, tôi cắn răng không muốn khóc, nhưng không nhịn được rơi nước mắt.

Từ Đại Lai vỗ vỗ lưng tôi, dịu giọng dỗ dành tôi: “Chi Chi đừng khóc, anh trai ở đây rồi, anh sẽ dạy dỗ anh ta”.

15. Tôi không nhớ tôi khóc trong bao lâu. Mặc dù trong lòng chất chứa nhiều tâm sự, tôi cứ tưởng tôi có thể giả vờ tỏ ra mình không sao, nhưng khi đứng trước Từ Đại Lai luôn bảo vệ tôi từ bé đến lớn, phòng bị của tôi đều bị đổ vỡ.

Khi tôi tỉnh giấc vào sáng hôm sau, ánh nắng vàng ấm áp chiếu vào qua cửa sổ kính suốt từ trần đến sàn của ban công, như thể không có gì xảy ra ngày hôm qua.

Khi mở máy, liên tiếp có tiếng thông báo cuộc gọi nhỡ và tin nhắn làm tôi choáng, có 36 cuộc gọi nhỡ của Lâm Quân và 3 tin nhắn Wechat.

“Chi Chi, sao em lại tắt máy. Nghe máy đi”.

“Chi Chi, em đi đâu đấy, anh rất lo lắng”.

“Chi Chi, em ở nhà anh cả không thích hợp đâu, em mau về nhà đi”.

Tin nhắn sau cùng hiển thị thời gian là 8h19p tối hôm qua.

Cái từ câu “không thích hợp” làm tôi tự nhiên cáu giận, đang định nói lại anh ta, anh ta lại gọi điện tới.

“Chi Chi”. Lâm Quân hạ giọng lên tiếng, nghe âm thanh có vẻ cổ quái.

“Có chuyện gì?” Tôi lạnh lùng đáp.

“Không có chuyện gì. Chỉ muốn nghe giọng nói của em”.

Trước đây, mỗi lần nghe anh ta nói như vậy, tôi đều thấy rất hạnh phúc. Mà hôm nay nghe lại, thấy thật đạo đức giả.

“Em thu xếp chút đi, chiều anh tới đón em”.

“Tôi không về. Tôi đã nói tôi muốn li hôn với anh”. Tôi tức điên lên vì anh ta nói chuyện với tôi như không có chuyện gì xảy ra, khiến cho sự suy sụp của tôi mấy ngày qua như 1 trò cười.

“Được. Em về lại đi, chúng ta đi làm thủ tục”. Trong giọng nói của anh ta mang chút run rẩy ẩn ẩn sự tức giận.

“Chỉ cần em về, em muốn biết cái gì anh đều nói hết với em”.

Khi Lâm Quân đồng ý li hôn, trái tim tôi không khống chế được mà thật sự đau đớn.

Tôi cắn môi dưới, cố hết sức đè nén bản thân, khó khăn nói:

“Được. Chiều nay tôi tự mình trở về”.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8