Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Anh Trai Em Gái
Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:18:15 | Lượt xem: 3

1. Mẹ tôi khi mang thai không may bị ngã, dẫn đến anh hai tôi bị sinh non khi mới chỉ hơn 7 tháng tuổi.

Bác sĩ bảo anh hai tôi bị bại não, sau này rất có khả năng không thể đi đứng nói năng được, thậm chí trí lực cũng có thể có vấn đề.

Ba mẹ vì thế cực kỳ ghét bỏ, muốn đem vứt anh hai tôi đi, nhưng lại ôm hy vọng nhỡ đâu anh tôi lớn lên bình thường.

1 năm sau, mẹ tôi sinh đôi, là tôi và em trai tôi. Em trai tôi sinh ra vừa trắng vừa mập, tôi thì lại gầy bé như con mèo nhỏ, nặng có 1.8kg.

Khi tôi 1 tuổi, em trai có thể đi được rồi, mà anh hai tôi lại chỉ có thể ngồi xe lăn, cũng không nói chuyện được.

Còn tôi bẩm sinh thể chất yếu, thường xuyên đau ốm.

Trong ký ức hữu hạn của tôi, em trai tôi được yêu chiều nhất nhà. Tất cả những gì ngon nhất, tốt nhất, chơi vui nhất đều dành cho nó.

Em trai luôn có quần áo mới để mặc, còn tôi và anh hai toàn phải mặc lại quần áo cũ của họ hàng.

Em trai tôi rất ngang ngược, thường xuyên cùng lũ trẻ trong thôn bắt nạt anh hai.

Chúng cố tình giật lấy cuốn sách nhỏ quý giá mà anh trai nhặt được, thấy mặt anh đỏ bừng vì tức giận, anh lắp bắp yêu cầu chúng trả lại, sau đó bọn nó cùng nhau cười nhạo anh là “đồ bé nói lắp”.

Chúng còn cố tình đẩy anh hai ngã khỏi xe lăn, nhìn anh từ dưới đất bò lên, lại cười to, mắng anh là “thằng ngốc”, “thằng què”.

Tôi không thể nhìn được khi anh hai bị bắt nạt nên thường lấy cây chổi lớn đánh đuổi bọn nó đi. Nhưng người tôi bé quá, ngược lại toàn bị chúng nó đẩy ngã xuống đất.

Tôi biết anh hai tôi không ngốc. Anh rất thông minh, chỉ có điều nói năng không lưu loát lắm, lại hay bị ba mẹ tôi mắng trong thời gian dài nên anh không thích nói chuyện nữa, chỉ khi ở trước mặt tôi anh mới nói chuyện.

Nhưng nhà cách vách có 1 anh đang học lớp 1, học mãi bài thơ không thuộc, anh hai tôi nghe 1 lần liền thuộc luôn.

Năm 4 tuổi, tôi không nhỡ rõ vì cái gì, ba mẹ tôi cực kỳ giận dữ, chỉ vào anh tôi mắng “đồ phế vật”, chỉ vào tôi mắng “đồ hàng bồi thêm tiền”.

Lúc đó tôi đã mơ hồ biết ba mẹ không yêu thương chúng tôi, tôi sợ đến nỗi chỉ dám tự ôm lấy mình, cũng không dám khóc, toàn thân run rẩy.

Có thể là nỗi sợ hãi khi đó khắc sâu, ba mẹ không ngừng chửi rủa chúng tôi đi c.h.ế.t đi, mặt mũi dữ tợn, miệng nói không ngừng, như thú dữ ăn thịt người vậy.

Đến tận bây giờ, tôi vẫn nhớ rõ một màn này.

Mấy ngày sau, ba mẹ dẫn tôi và anh hai đi mua quần áo.

Tôi rất vui mừng,tôi cũng muốn có bánh kẹo và đồ chơi như em trai.

Đi lên phố, ba mẹ bảo muốn đi vệ sinh, đưa anh hai đến góc phố, bảo tôi coi chừng anh, sau đó ba mẹ vội vàng đi mất.

Tôi đợi rất lâu, từ bình minh đến hoàng hôn, bụng réo ùng ục, mà ba mẹ không quay lại.

Anh hai mơ mơ hồ hồ nói: “Em ơi, không, không cần đợi nữa. Ba mẹ không cần, không cần chúng ta rồi”.

Lúc nói những lời này, anh rất bình tĩnh, như thể biết trước sẽ như thế này vậy.

Tôi thế nhưng lại không thể tin, khóc đến không thở nổi.

Sau đó, một chú cảnh sát đi tới. Chú hỏi nhà tôi ở đâu. Tôi ngơ ngác lắc đầu. Anh hai thế nhưng lại nói rõ ràng địa chỉ nhà tôi.

Bố mẹ nhìn thấy chúng tôi trở về nhà, liền tức giận mắng chửi chúng tôi 1 trận.

Sau khi chú cảnh sát rời đi, mẹ tát mạnh vào tai anh em tôi: “Chúng mày là quỷ đòi nợ sao, cứ bám mãi chúng tao không tha?”

Sau đó bà lấy chổi lông gà đánh chúng tôi thật mạnh.

Mẹ đánh rất đau, tôi sợ anh hai bị thương nên chắn trước người anh, cầu xin mẹ: “Mẹ ơi, con với anh trai sẽ chỉ ăn 1 ít cơm, mẹ đừng vứt bỏ chúng con…”

Sau đó, là ông ngoại vội vội vàng vàng đến cứu chúng tôi.

Ông ngoại đón chúng tôi về nhà ông. Từ đó về sau, tôi và anh hai đều ở lại nhà ông

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8