Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Anh Trai Em Gái
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:18:17 | Lượt xem: 4

2. Nhà ông ngoại ở thôn cách nhà chúng tôi vài km.

Ngày đó, ông đẩy xe lăn của anh hai, mang theo tôi cùng đi bộ. Đi mãi đi mãi, tôi không nhớ là đi trong bao lâu, cuối cùng khi đi không nổi nữa thì đến nơi.

Nhà của ông ngoại tôi là một ngôi nhà gỗ thấp và đổ nát, khi bước vào sẽ thấy một khoảng sân nhỏ có chuồng lợn và chuồng gà xếp sát tường.

Qua sảnh chính, hai bên trái phải có hai gian phòng, đằng sau là nhà bếp và nhà kho. Sau bếp là 1 cái giếng, có thể giặt quần áo ở đó.

Vì tôi không biết sau này mình sẽ phải sống luôn ở đây, nên khi đó đến nhà ông tôi rất vui. Bà ngoại cũng giống bố mẹ, không thích chúng tôi, chỉ có ông ngoại thương chúng tôi. Mỗi lần ba mẹ đưa chúng tôi đến nhà ông ngoại chơi, ông lại lén lút đưa cho hai anh em tôi kẹo và bánh quy. Đây đều là những dịu dàng và thiện ý ít ỏi mà chúng tôi nhận được trong suốt những năm tháng trưởng thành ngắn ngủi của tôi và anh hai.

Tối hôm đó, ông ngoại nấu món trứng bác cà chua và thịt kho tàu cho anh em tôi.

Dưới ánh đèn vàng vọt, tôi và anh hai ngồi quanh chiếc bàn vuông ăn ngấu nghiến như hùm như sói, ông ngoại khe khẽ thở dài.

Nghe thấy tiếng thở dài của ông ngoại, tôi cẩn thận dùng đũa gắp một miếng thịt kho tàu cho ông, nịnh nọt nhìn ông nói: “Ông ngoại ơi, Tiểu Nha ăn no rồi, ông ngoại ăn phần còn lại đi ạ.”

Tôi lo lắng nếu như tham ăn quá, ông ngoại sẽ đem tôi và anh hai quay về nhà.

Tôi bị đánh sợ lắm rồi.

Anh hai cũng ngừng đũa, yên tĩnh nhìn ông ngoại.

“Con ngoan, sau này các con muốn ăn gì thì cứ ăn, muốn ăn bao nhiêu thì cứ ăn, ông sẽ không đem các con quay về nhà các con đâu”.

Ông ngoại dường như nhìn ra suy nghĩ của chúng tôi, khẽ xoa đầu tôi, nhẹ giọng an ủi, đôi bàn tay đầy chai sạn của ông thật ấm áp.

Buổi tối, ông ngoại đun 1 nồi nước nóng, giúp anh em tôi tắm rửa.

Sờ vào đôi chân co quắp của anh hai, trong mắt ông ngoại có chút ảm đạm.

Vài ngày sau, ông ngoại vui vẻ kể với chúng tôi rằng có một giáo sư ở một bệnh viện lớn ở tỉnh lỵ đang dẫn đầu đoàn y tế tại một phòng khám miễn phí trong huyện và nói sẽ đưa anh trai đi khám.

Tôi hỏi ông ngoại “miễn phí” là gì, ông cười híp mắt nhìn tôi, nói: “là không phải trả tiền”.

Còn có chuyện tốt như vậy sao?

Tôi rất vui mừng, giục mau đi thôi.

Anh hai tôi nhưng lại cúi đầu thì thầm: “Ông ngoại à, không cần đâu ạ. Muốn chữa, muốn chữa khỏi, nhất định phải tốn tiền, tốn rất nhiều tiền:.

“Cái thằng nhóc này, tiền sao quan trọng bằng chân? Cuộc sống của con còn rất dài, cũng không thể cả đời ngồi xe lăn được”

Tôi biết, anh tôi nhất định muốn tự đi được, có mấy lần rồi, tôi nhìn thấy anh tôi lén lút trong phòng đỡ thành giường thử bước đi, dù bị ngã vài lần cũng không kêu 1 tiếng nào

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8