Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Chờ Ngày Chị Thất Tình Để Yêu Em
C8

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:23:45 | Lượt xem: 3

6.

Đợi đến khi Khương Mân vội vàng rời đi, Khương Nhượng mới buông tay.

Tôi đẩy cậu ấy ra, cầm lấy áo khoác trên bồn rửa tay chuẩn bị rời đi.

Khương Nhượng kéo tôi qua: “Chị cứ như vậy mà đi?”

“Không thì sao?” Tôi có chút buồn cười: “Còn muốn chị trả tiền rượu cho tụi em à?”

Khương Nhượng sờ sờ khóe miệng của mình, ánh mắt sâu thẳm.

“Vừa rồi chỉ là chị nhất thời kích động thôi à?”

“Không phải em cũng vậy sao?” Tôi miễn cưỡng ngáp một cái.

Uống rượu cả đêm, tôi đã có chút choáng đầu hoa mắt, bây giờ không phải lúc nói đạo lý với Khương Nhượng.

“Chúc em có một cuộc sống đại học vui vẻ, Khương Nhượng.”

Tôi vẫy tay với cậu ấy, đè thấp vành mũ bóng chày.

“Về ngủ sớm chút đi, ngủ ngon.”

Ngày hôm sau tỉnh lại, đầu tôi như muốn nứt ra.

Khương Nhượng chỉ gửi một câu “Ngủ ngon”, không nói thêm lời nào nữa.

Tôi nhìn chằm chằm hai chữ này một lúc lâu rồi mới ném di động sang một bên đi rửa mặt.

Vốn là do rượu và hormone gây ra nên tôi căn bản không đem chuyện này để ở trong lòng.

Ngụy trang thành cô gái ngoan ngoãn mà Khương Mân thích đã lâu, lâu đến nỗi tôi cũng sắp quên mất tính cách lạnh lùng ích kỷ của mình.

Hôn Khương Nhượng, có lẽ một mặt là do thật sự uống say.

Nhưng tôi biết rõ, mặt khác là vì cậu ấy là em trai của Khương Mân.

Khương Mân coi tôi như lốp dự phòng, đùa giỡn xoay tôi lòng vòng, mà Khương Nhượng lại là em trai của hắn, trở thành bia ngắm sống của tôi.

Trong nháy mắt đó, tôi chỉ có mong muốn trả thù mà thôi.

Rửa mặt xong, di động có thêm mấy cuộc gọi nhỡ.

Mở ra xem, là mẹ Khương.

Tôi gọi lại, đối phương vui mừng, luôn miệng nói cảm ơn.

Nói nhờ có tôi, Khương Nhượng chỉ bị mất năm điểm tiếng Anh trong kỳ thi tuyển sinh đại học. Sau khi nói cảm ơn, mẹ Khương đi thẳng vào vấn đề.

“Ân Âm à, hôm nay chúng ta tổ chức một bữa tiệc ở Hội Lâu Lan, con cũng đi cùng đi.”

Thậm chí không cho tôi thời gian từ chối, dì ấy nói: “Lát nữa dì sẽ cho tài xế tới đón con.”

Từ chối không được, mặc dù chuyện của tôi và Khương Mân thành ra như vậy, nhưng vẫn phải cho ba mẹ Khương chút mặt mũi.

Khi tôi được tài xế đưa đến khách sạn, mẹ Khương thân thiết tiến lên kéo tay tôi.

“Ân Âm, lâu rồi không gặp con.”

“Mấy ngày nay cũng không thấy tới nhà chơi nữa.”

Tôi có chút ngượng ngùng nói: 

“Không……mấy ngày nay trường học có chút việc nên con hơi bận.”

Không những không gặp.

Hôm qua tôi còn hôn con trai út của dì ấy.

Trong lòng tôi có chút áy náy.

Vừa vào hành lang, bên cạnh truyền đến một giọng nói.

“Ân Âm.”

Khương Mân nhíu mày nhìn, đi về phía tôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8