Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Đánh Đổi
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:48:02 | Lượt xem: 3

(Góc nhìn của Phó Yến Thần)

Ở tầng 2 đối diện hẻm tối.

Tôi đứng trước cửa sổ mở, nhìn về phía hẻm tối quan sát động tĩnh bên đó.

Gần đây em gái biểu hiện rất lạ, ngay cả họ của mình em ấy cũng không nhớ, thái độ đối với Chu Diễm thay đổi một cách bất ngờ.

Tôi không biết có phải hiện tại em ấy đã sống lại hay không, nhưng hệ thống 【Nghịch Thiên Cải Mệnh】đã từng nhắc nhở tôi, không được nói chuyện tôi sống lại cho ai biết, nếu không thế giới này sẽ sụp đổ. Tất cả mọi người đều phải c.h.ế.t.

Tôi sống lại vào năm 12 tuổi, khoảng thời gian đó đúng lúc gia đình của em gái gặp chuyện, mẹ tôi đã giữ em ấy lại chăm sóc.

Sau này khi em chuẩn bị vào lớp một, tôi đã đưa ra lời đề nghị với chú Phó trợ lý của ba tôi, hãy nhận nuôi em và em sẽ ở trong hộ khẩu của gia đình chú Phó. Lúc đó mẹ đã thắc mắc mà hỏi tôi: “Con không muốn có em gái à?”

Lúc đó tôi đã nói với bà ấy rằng vợ chồng chú Phó đã nhiều năm không có con, để em ấy cho gia đình họ nuôi dưỡng sẽ tốt hơn, sau này gia đình chú Phó nhiều việc bận nên em gái đến nhà tôi cùng ăn cùng chơi cùng đi học.

Mãi về sau, sau khi trưởng thành tôi đã nói với mẹ rằng tôi thích em gái, hy vọng bà đừng chia rẽ chúng tôi, tôi sẽ làm bất cứ việc gì bà muốn.

Chỉ có một yêu cầu duy nhất là em gái phải ở lại với tôi.

Phó Yến Thần không thể sống mà không có Phó Thấm, nếu không có Phó Thấm thì Phó Yến Thần sẽ không hoàn chỉnh.

Chu Diễm đến.

Tôi nhìn thấy hắn đi vào con hẻm tối, thậm chí hắn còn chạm vào em, tôi cố kìm nén bản thân không chạy xuống đó.

Ở đời trước, đây chính là nơi em gái rung động với Chu Diễm, nếu em ấy thật sự sống lại, có lẽ em muốn chấm dứt với Chu Diễm tại nơi này.

Tôi không thể phá hỏng kế hoạch của em ấy.

Trước đây có vài lần em gọi cho tôi nói rằng không cần đón em ấy, em nói là đi mua sắm với bạn bè, nhưng tôi biết rất rõ không có người bạn nào ở đây cả.

Tôi bí mật đi theo em, phát hiện em liên tục quan sát một vài nơi, còn nhìn chằm chằm cảnh sát tuần tra trong các con hẻm, sau đó còn chủ động tiếp chuyện với cảnh sát.

Tôi đến gặp người cảnh sát đó, nói rõ lai lịch của bản thân, cảnh sát nói Phó Thấm xin hắn buổi tối 7 giờ sau khi tan làm có thể đi qua con hẻm được không. 

Người cảnh sát đó đã đồng ý với em, nhưng lãnh đạo phía trên lại yêu cầu anh đi dự tiệc tối, lúc đó anh không thể đi qua đây vào giờ đó như mọi ngày được.

Mặc dù tôi không biết Thấm Thấm muốn làm gì, nhưng nếu hôm đó người cảnh sát này không đi qua đây, kế hoạch của em chắc chắn sẽ thất bại.

Tôi chỉ có thể ra sức cầu xin anh giúp chúng tôi, tôi sẽ bồi thường lại bữa ăn mà anh đã bỏ lỡ hoặc một điều kiện nào khác nếu anh đồng ý.

Anh ấy đã đồng ý và thành công cứu Thấm Thấm từ tay Chu Diễm.

Tôi lén lút đi theo họ đến đồn cảnh sát, tôi không đi vào, chỉ đứng ở cửa đợi họ làm xong việc rồi thực hiện lời hứa của mình.

Nhưng không nghĩ tới là em gái lại gọi mẹ tôi đến.

Tôi trốn đi để họ không nhìn thấy tôi, thấy hai người lái xe về nhà an toàn, sự lo lắng của tôi lúc này mới dịu bớt.

Đột nhiên có người vỗ vào vai tôi.

Quay đầu thì thấy là Mạnh Thận Chi, trong miệng còn đang ngậm một điếu thuốc, từ trong hộp thuốc rút ra một điếu hỏi: “Hút một điếu không?”

Tôi lắc đầu.

Em gái không thích mùi thuốc lá, ngay cả mùi rượu cũng không chịu được.

Sau khi trưởng thành, tôi không hút thuốc, cũng rất ít đụng đến rượu, chỉ có những lúc vô cùng chán nản mới uống một chút rượu vang để giúp mình chìm vào giấc ngủ.

“Cám ơn anh đã giúp, đây là chút tâm ý của tôi” Tôi đưa cho anh một phiếu ăn uống trong nhà hàng năm sao của gia đình tôi.

Nhưng anh từ chối, rít một hơi thuốc nói: “Không cần đâu”

“Anh bạn trẻ, tôi dẫn cậu đi quán vỉa hè ăn, cậu đi không” 

Tôi không từ chối lời mời của anh.

Trước khi về nhà tôi cố ý đi thêm một vòng để tìm Chu Diễm.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8