Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cùng Bạch Nguyệt Quang Xét Nghiệm ADN
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:51:20 | Lượt xem: 4

13

Tôi phun một ngụm nước ngọt xanh lá lên bộ vest cao cấp của Lục Dĩ Hàn.

Tôi ho khan, rút khăn giấy đưa cho anh ta: “Xin lỗi xin lỗi, lát ra ngoài tôi sẽ đền bộ quần áo cho anh.”

Lục Dĩ Hàn quay đầu lại, cởi áo vest ra.

Mái tóc sau gáy anh ta bị nước ngọt xanh lá nhuộm thẳng thành màu xanh, tỏa ra ánh sáng lạ trong rạp chiếu phim tối om.

Anh ta định đưa khăn giấy cho tôi, nhưng phát hiện Tiểu Lục bên cạnh tôi đã nhanh nhẹn đưa khăn giấy cho tôi rồi.

“Thưa cô, cô lau đi ạ.”

Đôi mắt của Lục Dịch Hàn tỏa ra ánh sáng xanh lè trong rạp chiếu phim.

“Cảm ơn Tiểu Lục.”

Tôi nhận lấy tờ giấy ăn Tiểu Lục đưa, rồi chuyển cả hộp giấy bên cạnh ghế cho Lục Dịch Hàn.

“Anh Lục, lau đi.”

Lục Dịch Hàn nhếch môi chua chát, giọng anh ta hơi lạnh:

“Anh Lục… Gọi tôi xa cách vậy sao?”

Tôi ngập ngừng: “Vậy gọi anh là Đại Lục?”

Tiểu Lục không nhịn được bật cười “phụt” một tiếng.

Đại Lục · Dịch Hàn: “…”

Cậu em số 7 cố nín cười: “Xem phim, xem phim đi.”

Phim bắt đầu chiếu.

Phim kể về một tiểu thư Bắc Kinh bị xe đ.â.m mất trí nhớ, được một anh chàng nghèo nhặt về nhà lừa tình lừa tâm.

Gã trai nghèo xảo quyệt lừa gạt cô tiểu thư mất trí, dùng hợp đồng giả để bao nuôi cô ta, ép cô sinh con cho hắn.

Hắn bảo tiểu thư ra ngoài mua nước tương, trên đường đi mua, cô lại bị xe đ.â.m lần nữa, lập tức hồi phục trí nhớ.

Tiểu thư lao đến nhà gã trai nghèo, “bốp bốp” tát vào mặt hắn, giận dữ nói: “Mày biết bố tao là ai không?!”

Gã trai nghèo: “Tao không quan tâm bố mày là ai! Mua nước tương về chưa?”

Tiểu thư đập thẳng chai nước tương rỗng vào trán hắn.

“Nhớ kỹ đây, bố tao tên Long Ngạo Thiên!”

Ông bố Long Ngạo Thiên của tiểu thư dẫn theo 11 vệ sĩ đạp cửa xông vào.

Long Ngạo Thiên ngậm điếu thuốc: “Thằng nhóc, chính mày đã bắt nạt con gái tao?”

Tôi sửng sốt, khoan đã… sao ông Long Ngạo Thiên này trông y hệt ông bố tỷ phú của tôi – Sở Ngạo Thiên vậy?

Tôi liếc xuống, thấy dòng chữ nhỏ dưới màn hình.

[Diễn viên khách mời: Sở Ngạo Thiên]

Ôi trời ơi! Đúng là bố tôi thật!

Ổng chạy đến đóng vai khách mời trong phim luôn.

Số 4 dịu dàng khen: “Sợi dây chuyền vàng trên cổ bố mình đẹp thật, có gu.”

14

Tôi hơi ngượng, nhưng vẫn cố gắng vừa ăn bắp rang vừa tiếp tục xem.

Long Ngạo Thiên đeo sợi dây chuyền vàng to tướng trên cổ, ngậm điếu thuốc trong miệng, ra lệnh cho 11 vệ sĩ đánh cho gã trai nghèo què cả hai chân.

Long Ngạo Thiên nhả khói: “Bắt nạt con gái tao, đây là hậu quả! Có những người, không phải ai cũng dám mơ tưởng đâu!”

11 vệ sĩ lần lượt lên đánh vào mặt gã trai nghèo.

“Dám bắt nạt tiểu thư nhà chúng tôi hả? Mày không muốn sống nữa à?”

“Đánh! Đánh cho c.h.ế.t luôn!”

Đội trưởng vệ sĩ rút ra cây kéo to: “Cắt cái của quý của hắn đi!”

Đám vệ sĩ đẹp trai giữ chặt gã trai nghèo, tra tấn hắn.

Gã trai nghèo hét lên the thé: “Không, đừng!!!”

Đêm đó, hắn mất đi phẩm giá của đàn ông.

Sau khi trở về nhà họ Long, Long Ngạo Thiên tìm cho tiểu thư 11 chàng trai đẹp xuất sắc.

Kết thúc phim, tiểu thư hạnh phúc khoác váy cưới kết hôn với 11 chàng trai bên cạnh.

Long Ngạo Thiên từ ái nói: “Con à, đừng vì khổ đau nhất thời mà đau khổ, hãy cắt bỏ cái của quý gây đau khổ đó đi, giẫm nát hắn dưới chân, con sẽ tái sinh từ tro tàn.”

Tên gốc của phim: “Tiểu thư và gã trai nghèo”, theo yêu cầu của bố già tư bản đổi thành “Tiểu thư và 11 chàng trai của cô ấy”.

Phim kết thúc, mọi người đều bị cái kết này làm cho choáng váng.

Ngay lúc đó!

Một luồng ánh sáng xanh lè từ trên trời chiếu xuống người Lục Dịch Hàn, soi sáng mái tóc xanh lục của anh ta.

Tôi, Tiểu Lục và 10 người đàn ông còn lại: “…”

Tình yêu là một tia sáng, xanh đến mức phát sáng luôn.

Tôi khẽ ho một tiếng, ánh mắt lơ đãng.

Lục Dịch Hàn đứng dậy, sau khi xem xong phim anh ta trở nên hơi im lặng, anh quay sang nhìn tôi.

“Cho tôi mượn chút thời gian được không?”

“Tôi, tôi à?”

Lục Dịch Hàn khẽ “ừm” một tiếng.

Tôi đặt hộp bắp rang xuống, đi ra ngoài với anh ta.

Lục Dịch Hàn lấy ra chiếc nhẫn hồng ngọc: “Tôi…”

Tôi rất cảnh giác: “Tôi không muốn!”

Lục Dịch Hàn ngừng lại, vẻ mặt anh ta thất vọng: “Cô cứ nhận lấy đi, biết đâu một ngày nào đó sẽ thích.”

Tôi điên cuồng từ chối: “Không không không! Sẽ không có ngày đó đâu!”

Lục Dịch Hàn hé miệng, anh ta muốn nói gì đó.

Tôi sợ anh ta nói điều gì quá đáng, vội vàng ngắt lời: “Khoan đã! Tôi có thứ muốn đưa cho anh.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8