Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Bầy nhạn gãy cánh
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-17 21:31:57 | Lượt xem: 2

Khi đến nơi, Trần Dã gọi điện, không biết anh ta lấy số của tôi từ đâu.

“Phòng VIP 007, tốt nhất là đến nhanh.”

Nhạc DJ sến súa gần như làm vỡ màng nhĩ của tôi, trong phòng tràn ngập mùi rượu nồng nặc. Tôi nhìn thấy ngay cậu thiếu niên ngồi trong góc, tay vẫn cầm ly rượu vang đỏ.

“Này, ông chủ, bạn gái mới của anh à?” Người đàn ông tóc vàng đứng bên cạnh, ánh mắt đầy ý đồ xấu. Trà Sữa Tiên Sinh

Trần Dã vẫy tay với tôi, ra hiệu cho tôi lại gần: “Lại đây, nói với họ em là ai của tôi.”

Tôi vuốt tóc ra sau vai, định nói tôi là bố của anh, nhưng vừa chuẩn bị mở miệng, cửa phòng đã bị đá tung ra.

“Mày chính là Trần Dã à, dám lừa em gái tao, mày muốn c.h.ế.t sao?” Một nhóm người cầm gậy sắt, trông như lưu manh tiến vào, xông tới túm lấy cổ áo anh ta.

Cậu thiếu niên đá vào chân gã đàn ông to lớn, thoát khỏi hắn. “Tao lừa em gái mày lúc nào?”

Cô gái đứng sau gã đàn ông đi ra, tóc cô ta như cái chổi nhiều màu. Kiểu ăn mặc này khá hợp với Trần Dã.

“Trần Dã, vì anh mà tôi đã bỏ học, thế mà anh lại xóa bạn bè với tôi? Còn chạy đến đây uống rượu với cô gái khác.”

Cô nhóc côn đồ nói rồi còn lườm tôi một cái.

“Tô Cẩm Diệu, mày có bệnh không? Tao chưa từng để ý đến mày, mày bị đuổi học thì muốn đổ tội lên đầu tao à?”

Có vẻ đây là chuyện riêng của anh ta, đối phương đông người như vậy, không báo cảnh sát thì chỉ có mà chịu chi phí y tế. Tôi lặng lẽ quay lại, lấy điện thoại ra.

“Phịch!” Chai bia vỡ tan tành trên sàn. Trần Dã bị người đàn ông kia kẹp cổ. Một đứa trẻ vừa mới trưởng thành sao có thể đánh lại được tên cai thầu ở công trường này?

Tôi định trốn thoát, nhưng sợ xảy ra án mạng nên nhanh tay nhặt lấy một chai bia trống nhỏ, đập vào đầu tên côn đồ.

Tôi đập chai bia lên đầu gã đàn ông.

Nhân lúc hắn đang xoa đầu, tôi túm lấy cổ áo cậu thiếu niên và chạy ra ngoài, cho đến khi nghe thấy tiếng còi hú.

Tại đồn cảnh sát (Trà Sữa Tiên Sinh), chú Lưu nhìn thấy tôi thì sững sờ một chút, tôi cũng ngạc nhiên.

Hai năm trước, chú ấy được điều từ khu C đến đây, không ngờ lại có duyên gặp lại.

“Sao thế, anh cháu lại đánh nhau à?” chú ấy hỏi.

“Không, không phải anh ấy.” Tôi cười ngượng. Vì lần trước Hoài Tự có xung đột với người khác, chú Lưu đã giúp chúng tôi làm hoà.

Chú Lưu liếc nhìn Trần Dã đang ngồi bên cạnh, lắc đầu. Vì nhóm người đó trước đây đã tụ tập gây rối nhiều lần, lần này lại gây chuyện nên trực tiếp bị nhốt vào tù.

Trước khi ra khỏi đồn cảnh sát, một nữ cảnh sát trẻ hỏi tôi và Trần Dã có quan hệ gì. Thiếu niên không nói gì, chờ tôi lên tiếng.

“Tôi là… chị của cậu ấy.”

Nói xong, bên tai vang lên một tiếng cười khẽ.

Khi đi qua hiệu thuốc, tôi vào mua vài gói bông băng và dung dịch sát trùng. Trần Dã đứng đợi ngoài cửa.

“Cậu đứng đây làm gì?”

Từ lúc ra ngoài, cậu ta không nói thêm lời nào.

“Chị mua thuốc cho tôi, dĩ nhiên tôi phải đợi chị.”

“Ai nói tôi mua cho cậu?” Tôi nhét những thứ này vào túi, “Tay tôi bị chai bia cắt, tôi mua cho mình.”

Sắc mặt thiếu niên lập tức tối sầm lại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8