Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Trở Về Thời Niên Thiếu Của Kiếm Tiên
Quyển 1 – Chương 12: Ồ, Tiểu Triều Châu, ngươi cũng ở đây sao

Cập nhật lúc: 2026-03-18 04:22:17 | Lượt xem: 2

Ngọc Long kiếm phổ chia làm 3 quyển, phối hợp với Ngọc Long tâm pháp, đều là tâm pháp và kiếm quyết độc môn của thiếu quân Lý Ngư Châu, nghe đồn hàng vạn năm trước, Lý Ngư Châu có một nữ quân đã tìm ra tâm pháp này, sau khi tu luyện xong quyển thứ ba, có thể trực tiếp phi thăng thành thần long.

Mẫu thân ta cũng là thiên tài hiếm có của Lý Ngư Châu, nhưng cũng chỉ tu luyện xong quyển thứ 2.

Ta lấy một quyển sách ngọc trong Nạp Linh giới chỉ ra, trang giấy phát sáng nhưng lại không có lấy nửa chữ.

Ta cứa dao vào lòng bàn tay, nắm chặt nắm đấm lại, vết máu từ tay ta nhỏ xuống sách ngọc, thẩm thấu vào từng trang giấy.

Mãi đến khi sắc mặt ta tái nhợt, sách ngọc vẫn không có chút biến hóa nào.

Mặc dù ta đã đến ngưỡng cửa của Ngọc Long kiếm phổ quyển thứ hai, nhưng quyển sách này vẫn không hiện ra một chữ nào, không có ai dẫn dắt, đương nhiên ta không thể tiếp tục tu luyện.

Rõ ràng ta là thiếu chủ được Lý Ngư Châu thừa nhận, trong máu có huyết mạch thuần khiết của mẫu thân ta, nhưng sách ngọc này vẫn không chịu hiện lên nửa chữ.

Nhưng máu Vãn Nhĩ Nhĩ lại có thể, vừa nhỏ lên đã chi chít chữ.

Vì sao?

Ta vô lực quỳ trên giường, suy nghĩ rối bời, vết thương trong lòng bàn tay vẫn đang chảy máu, giống như chấp niệm của ta, lặng lẽ tiến sâu vào đáy lòng, mọc rễ nảy mầm, một ngày nào đó trưởng thành sẽ đâm xuyên trái tim ta.

Bên ngoài chợt có tiếng Phạn vang lên, có người gõ bát vàng, khiến cả không gian cũng trở nên thanh tịnh.

Ta tỉnh táo lại, ngẩng đầu lên, thở dài một hơi, bỏ sách ngọc vào trong Nạp Linh giới chỉ, đứng dậy mở cửa, xem xét tình huống bên ngoài.

Nơi này cách chủ phong rất xa, nhưng lại gần mộ kiếm, có không ít đệ tử ở nơi này.

Sân nhỏ sát vách ta đã lâu không có người ở lại có người xách đồ đi ra ra vào vào, tiếng động huyên náo.

Kiếp trước, quả thật sát vách ta có người ở, chỉ là không lâu sau đó đã chuyển đi, ta chưa từng gặp lần nào.

Ta lần theo tiếng gõ bát vàng, trèo lên bức tường thấp bên cạnh.

“Bồn ngọc này ngươi đặt vào góc tường đi, cẩn thận một chút.”

“Lau sạch sẽ đi, thay luôn những đồ dùng trong nhà cho ta.”

Một công tử mặc đồ trắng đang đứng gõ thứ gì đó, sai sử đám sư đệ của hắn ta sắp xếp lại sân nhỏ.

Hắn ta bịt mắt bằng một dải lụa trắng, quay đầu lại nhìn ta, cong môi cười: “Ồ, Tiểu Triều Châu, ngươi cũng ở đây sao?”

Lúc này ta mới nhìn rõ, thứ hắn ta cầm trên tay là một chiếc nồi sắt lớn, đang cầm cái muôi gõ vào đáy nồi, chắc hẳn ta gặp quỷ rồi, lại nghe thành tiếng gõ mõ trên chùa.

Ta ngơ ngác nhìn đám đệ tử áo trắng của Côn Luân Hư bận rộn xếp đồ, ta sắp không nhận ra sân nhỏ này nữa rồi.

Có đệ tử áo trắng lau mồ hôi trên trán, chạy đến trước mặt Hạ Từ Thanh nói: “Sư huynh, ta đã bố trí xong rồi, hay để ta lưu lại chăm sóc sư huynh được không?”

Hạ Từ Thanh mỉm cười lắc đầu, các đệ tử lộ vẻ khó xử, lại ngoan ngoãn nghe lời, có thể nhìn ra bọn họ vô cùng tôn kính hắn ta.

Ta do dự hỏi: “Ngươi muốn ở đây sao?”

Hạ Từ Thanh gật đầu, góc cạnh trên gương mặt rõ ràng: “Ta đến xem bệnh tìm thuốc.”

“Dưỡng bệnh?”

Ta nghi ngờ nhìn hắn ta, ánh mắt tìm tòi nghiên cứu.

Hạ Từ Thanh ho khan hai tiếng, phun ra một ít máu, hắn nhẹ nhàng lau đi, hơi nghiêng đầu nói: “Đúng vậy, ta sắp chết rồi.”

Ta không biết hắn ta nói thật hay đùa, có lẽ là ta nhớ nhầm, nhưng ta nhớ hắn ta chết không phải vì bệnh.

Ta cũng không quen thân với hắn ta lắm, không tiện hỏi gì nhiều, nào ngờ hắn ta khẽ gõ vào nồi, mỉm cười với ta: “Ngươi có ăn cơm không? Ta nấu cơm rất ngon.”

Từ nhỏ ta đã tích cốc, sợ tạp chất trong ngũ cốc làm ảnh hưởng tới việc tu luyện, đành lắc đầu từ chối.

Cuối cùng, kết quả là ta vẫn cầm bát cơm lớn, ngồi trên bậc thang trước sân nhỏ ăn cơm với linh nấm, còn nướng thêm một con gà rừng.

Ban đêm ở Phù Lăng Tông có rất nhiều đom đóm, ánh sáng lập lòe trải rộng khắp nơi.

Ta ăn hai bát cơm lớn, Hạ Từ Thanh lại chỉ ăn một chút đã buông bát xuống: “Tiểu Triều Châu, ta thấy hình như người trong môn phái không thích ngươi lắm.”

Ta hơi ngừng đũa, khẽ nói: “Ta không quan tâm bọn họ có thích ta hay không…”

“Bọn họ thích xem thiên tài rớt xuống vực sâu vạn trượng, tốt nhất là không thể gượng dậy nổi, cho nên sẽ không thích dáng vẻ tranh cường háo thắng này của ngươi. Bọn họ thích cười trên nỗi đau của người khác, cho nên sẽ không ngần ngại châm thêm một mồi lửa, cùng thiêu đốt ngươi và sư muội kia, sau đó đồng loạt vỗ tay khen hay.”

“Ta ăn hết hạt cơm cuối cùng, lặng lẽ buông bát: “Nhưng không phải ai cũng như thế, ta tin cũng có những người tốt, ta sẽ cố gắng để bọn họ thích ta…”

Cố gắng chưa chắc đã có kết quả, nhưng không cố gắng thì còn có thể làm gì bây giờ?

Sau khi dồn hết toàn lực mới biết được có còn chút hi vọng nào hay không, cho nên, vì một cơ hội này, ta sẵn sàng liều mạng, bất chấp đầu rơi máu chảy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8