Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Mệt Rồi! Đi Rồi! Tan Rồi!
Chương 94: Giải Cứu

Cập nhật lúc: 2026-03-23 02:02:39 | Lượt xem: 4

Ngay đêm hôm đó, trời âm u, mưa tầm tã. Tiếng đập cửa vẫn không ngừng kêu “ầm ầm” cùng với tiếng kêu cứu của Vivian:”Thả tôi ra…cứu tôi với….”

Đến nửa đêm thì cô đã ngủ thiếp đi cạnh cánh cửa.

Bên ngoài, bọn họ canh gác rất cẩn thận xung quanh nhưng không biết là Mặc Quân đã đi đâu mất rồi.

“Ò e…ò e ò e….”

Đây chính tiếng của xe cảnh sát. Vivian tỉnh dậy ngay. Cô chạy ra cửa sổ để nhìn xem.

Bên dưới, cảnh sát bao vây quanh căn biệt thự đó. Mỗi người họ cầm một khẩu súng lục.

Anh cảnh sát trưởng hô to:”Bỏ hết vũ khí xuống!”

Bọn người của Mặc Quân thì sợ chết, ai ai cũng bỏ hết vũ khí như dao, cây côn,..

Một lúc sau anh cảnh sát vẫy tay điều người đến bắt bọn họ:”Bắt đem về! Còn lại đi theo tôi!”

Vu Tử Ẩn và Mark cũng có mặt ở đó. Hai người họ đi theo anh cảnh sát trưởng vào bên trong căn biệt thự. Tử Ẩn rất lo lắng cho Vivian, anh tìm cô khắp nơi.

“Ầm ầm âm…Tử Ẩn, em ở đây này! Cứu tôi với!”

Nghe thấy tiếng của Vivian, Tử Ẩn kêu bọn họ chạy đến cánh cửa đó:”Tôi nghe tiếng của cô ấy. Có lẽ là trên tầng! Chúng ta nhanh đi.”

Mấy người họ cùng nhau chạy lên tầng và giải cứu Vivian. Vu Tử Ẩn mừng rỡ, anh ôm Vivian vào lòng:”Em không sao chứ? Hắn ta không làm gì em chứ?”

“Em không sao!”

Anh cảnh sát trưởng nói:”Được! Cô Vivian, chứng cứ chúng tôi đã thu thập đủ. Bây giờ tôi sẽ phát lệnh truy nã hắn ta. Cô nghỉ ngơi rồi mai đến lấy lời khai.”

“Được!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8