Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-23 03:22:06 | Lượt xem: 3

Chương 3:

 

Lý Ngọc Lan làm buổi hôn lễ hôm nay rất đẹp đế, ngay cả áo cưới của Lê Hương cũng là dùng số tiền lớn đặt may riêng từ Milan, tất cả mọi người đều khen ngợi Lý Ngọc Lan.

 

Lê Hương giả vờ không biết, chỉ như một thiếu nữ thẹn thùng ngóng trông nhìn ra cửa: “Giờ lành tới rồi, sao… chú rễ chưa tới đón con?”

 

Cô vừa nói xong, mặt Lý Ngọc Lan biến sắc.

 

Mọi người cũng nhìn nhau, sao lại như vậy, chăng lẽ cô dâu không biết mình gả cho người bệnh tình nguy kịch sắp chết sao?

 

Cô cưới xung hỉ, hôn lễ này không có chú rễ.

 

Lê Chán Quốc đi tới, ánh mắt né tránh nói: “Lê Hương, hôm nay chú rễ… thân thể không thoải mái lắm nên không tới, con cứ đi luôn thôi.”

 

Lê Hương sững lại, nhanh chóng cười nói ngoan ngoãn: “Vâng, con đi đây.”

 

Lê Hương tự mình bước lên siêu xe tới đón cô.

 

Các khách mời nhìn bóng lưng Lê Hương, nghe nói cô chỉ là gái quê đón từ nông thôn tới, nhưng nhìn cô mặc bộ váy cưới xinh đẹp lộng lẫy, dáng người mảnh mai yêu điệu, khí chất lại nhẹ nhàng, thanh thoát.

 

Hơn nữa, các khách mời nhìn bộ dạng hiền lành, ngoan ngoãn, không biết chuyện gì của cô lại càng đồng cảm, mọi người bắt đầu nhìn Lý Ngọc Lan, chỉ trỏ bàn tán.

 

L “Bên ngoài làm đẹp đế như thê, thật ra cũng chỉ là mẹ kế mà thôi, muốn để con gái người khác đi xung hỉ thay con gái mình.”

 

Sắc mặt Lý Ngọc Lan trở nên khó coi, vốn dĩ hôn lễ hôm nay luôn nằm trong tầm không chế của bà ta, nhưng một câu nhẹ tênh của Lê Hương đã thay đổi toàn bộ cục diện khiến bà ta bị xấu mặt, xem ra là bà ta đã coi thường Lê Hương.

 

Nhưng tương lai còn dài, bà ta còn nhiều cách đề dạy dỗ cô.

 

Lê Hương tới U Lan Uyễn, vào phòng tân hôn.

 

Phòng tân hôn không bật đèn, tối om, không khí có chút lạnh lẽo.

 

Đôi mắt to đen nhánh của Lê Hương như toát ra ánh sáng trong trẻo mà cảnh giác, cô đi tới mép giường, mơ hồ nhìn thấy bóng một người đàn ông đang nằm trên đó.

 

Đây là chồng mới cưới của cô.

 

Lê Hương đưa tay, muốn bắt mạch cho anh, Nhưng ngay sau đó, một bàn tay thon dài nắm chặt lầy cổ tay mảnh khảnh, trắng nõn của cô, trời đất quay cuồng, cô đã bị đè dưới người.

 

Lê Hương cả kinh, ai cũng bảo chồng mới cưới của cô là một người mắc bệnh nguy kịch sắp chết, nhưng ngón tay đang túm cỗ tay cô lại mạnh mẽ cứng cáp, rõ ràng là một người đàn ông rất khỏe mạnh.

 

Anh là ai?

 

Lê Hương nhấc đầu gối đạp thẳng vào th*n d*** của anh.

 

Nhưng người đàn ông này còn nhanh hơn cô, dễ dàng tránh khỏi tấn công của cô, cong gối đè cô không thể động đậy được.

 

Động tác nhanh, chuẩn, ác.

 

“Anh là ai? Thả tôi ra!”

 

Lê Hương ra sức giãy giụa, thân thể hai người cọ xát qua lớp vải mỏng.

 

Một giọng nói trầm thấp truyền cảm vang lên bên tai cô: “Cô dâu ặ mới nhiệt tình như vậy là muôn động phòng sao?”

 

“9 Trơ trến!

 

Lê Hương đột nhiên nghĩ tới người có thể xuất hiện trong phòng chính là chồng mới cưới của cô, nhưng thân thể chồng mới cưới không có bắt cứ vấn đề gì, là một người đàn ông trẻ trung khỏe mạnh.

 

Lúc này, ngón tay thon dài của người đàn ông đã từ lướt xuống cúc áo cô, đang cởi từng cúc một.

 

Lê Hương vội nắm chặt tay anh: “Tôi đã không nhúc nhích rồi, anh còn làm gì đấy?”

 

“Kêu, có được không?”

 

Kêu?

 

Lúc này, Lê Hương đột nhiên nghe thấy tiếng nói chuyện lén lút ngoài cửa, là cô hầu gái đang kéo Mạc lão phu nhân lại: “Lão phu nhân à, làm vậy không hay đâu, chúng ta mau về thôi…”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8