Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 741

Cập nhật lúc: 2026-03-23 04:47:49 | Lượt xem: 3

Chương 740:

Cả người Lê Hương như là chú chim bị chắn kinh vậy nhảy bắn lên, như thể Dạ Huỳnh dùng sức bám cô một cái, nhưng Dạ Huỳnh biểu thị bản thân thật vô tội mà, bà ta thực sự cũng không làm gì.

Lúc này đám ký giả truyền thông xao động đã nhao nhao đưa micro tới.

“Trưởng đài Dạ, có phải bà đã uy h**p Lê Hương hay không?”

“Trưởng đài Dạ, đến tột cùng bà đã dùng cách gì dọa Lê Hương sợ đến như vậy, lẽ nào những gì Phạm Điềm mới vừa nói đều là giả sao?”

Dạ Huỳnh bị vây lại phát cáu, bắm ngón tay vào lòng bàn tay, bà ta nhìn về phía Lê Hương, chỉ thấy Lê Hương sợ hãi núp phía sau một nhân viên làm việc, nhưng đôi mắt sáng đó lặng lẽ nhìn lại, trong tròng mắt cô không hề sợ hãi, có chăng chỉ là ý cười nhẹ nhàng ung dung, khiêu khích mà sắc bén nhìn bà ta, Dạ Huỳnh tức điên lên.

Lệ Yên Nhiên và Phạm Điềm cũng ngây dại, hôm nay tuyệt đối vốn không có sơ hở, trực tiếp khiến Lê Hương thân bại danh liệt, nhưng ai biết Lê Hương vừa đến đã tự cứu thành công, nhanh chóng đảo khách thành chủ.

Lệ Yên Nhiên khẩn cấp nháy mắt với Phạm Điềm.

Phạm Điềm lúc này đứng dậy: “Lê Hương, chuyện cho tới bây giờ, cô cũng không thể đổ tội lung tung được nữa, cô vẫn luôn hãm hại tôi, tình cảm giữa tôi và bạn trai tôi rất tốt, đã bàn đến chuyện cưới xin rồi, giờ đây đứa bé không còn, tôi cũng không muốn sống nữa.”

Phạm Điềm nỗ lực dùng đứa con kéo tầm mắt mọi người trở về, cô ta đấm ngực giậm chân sau đó liền xông đến vách tường bên cạnh.

Lệ Yên Nhiên nhanh chóng hét lớn: “Toi rồi, Phạm Điềm muốn đập đầu vào tường tự sát rồi!”

Ánh mắt của mọi người liền bị kéo qua, người đứng gần còn nhanh chóng bỏ lại đồ đạc trong tay, muốn ngăn lại Phạm Điềm.

Đúng lúc đó, cửa phòng buổi họp báo lần nữa bị đẩy ra, có một người đi đến: “Mấy người đừng ngăn cô ta, chúng ta nhìn thử xem hôm nay cô ta có đụng vào tường được không?”

Mọi người nhìn lại, chỉ thấy một người trẻ tuổi đi đến.

“Anh là ai?” Có người hỏi.

“Tôi chính là bạn trai của Phạm Điềm, cũng là cha ruột đứa trẻ trong bụng của cô ta, tôi tên Tống Hiểu!”

Tống Hiểu tới?

Lê Hương đứng thẳng người, đôi mắt sáng dán vào trên người Tống Hiểu, đây chính là biến cố mà Tô Hi an bài sao? Tống Hiểu nhìn về phía Phạm Điềm: “Phạm Điềm, sao cô không đụng đầu vào tường nữa đi, ngay cả vở kịch chính mình tự biên tự diễn cũng không diễn nổi nữa rồi à2”

Mọi người nhìn về phía Phạm Điềm, Phạm Điềm mới vừa rồi còn muốn sống muốn chết đã khẩn cấp thắng lại, không có ai ngăn cản cô ta thì cô ta lại tự mình dừng.

Phạm Điềm khiếp sợ nhìn Tống Hiểu, vở kịch này cũng không sắp xếp vai diễn của anh mà, anh là từ đâu nhảy ra thế? Lúc này các ký giả truyền thông đã ngửi được mờ ám, mọi người giống như hít th**c l*c vọt tới bên người Tống Hiểu: “Tống Hiểu, đây rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, anh kể cho chúng tôi nghe đi.”

Dạ Huỳnh và Lệ Yên Nhiên ở đây lần nữa bị đánh bại trên buổi họp báo, trong lòng hận đến ngứa ngáy, bọn họ chuẩn bị sau buổi họp báo sẽ đi xử Lê Hương, viện khoa học radio đều là địa bàn của Dạ gia, Lê Hương cũng chỉ có thể phe phẩy cái đuôi một lát mà thôi, trở về đóng cửa lại, bọn họ dĩ nhiên sẽ phục lại mối nhục mà Lê Hương làm ra hôm nay.

Thế nhưng ý nghĩ này mới vừa xoay quanh ở trong óc, bọn họ liền nghe được giọng điệu làm bộ đáng thương của Lê Hương: “Tôi rất nghe lời, như vậy tôi ở viện khoa học cũng sẽ không lại xảy ra chuyện gì nữa… đúng không?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8