Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1030

Cập nhật lúc: 2026-03-23 04:57:34 | Lượt xem: 4

Chương 1030:

 

Chuyện này không bình thường.

 

Trận pháp này chỉ có một cách có thể phá, đó chính là máu Xích Tử.

 

Trên người hắn ta không có máu Xích Tử, vậy người vào trong trận tất nhiên có một người trên người chảy xuôi máu Xích Tử, người đó là huyết mạch hoàng gia Hoa Tây Châu, là đế vương chân chính.

 

Đây chính là máu Xích Tử.

 

“Lê Hương, đây là máu của ai?” Tô Hi hỏi.

 

Đây là… máu của Mạc Tuân?

 

Lê Hương lần đầu tiên vào cấm địa, liền phát hiện Nhiếp Tâm thuật không hề có tác dụng với Mạc Tuân, lúc đó cô liền hoài nghỉ.

 

Lần này cô đến Hoa Tây Châu một mục đích khác chính là, lấy một giọt máu của Mạc Tuân, cô muốn kiểm chứng thử suy nghĩ trong lòng.

 

Lúc đó ở trong phòng, Mạc Tuân rất tức giận, một quyền đập vào trên vách tường, anh chảy rất nhiều máu, cô nhân cơ hội lấy một giọt.

 

Hiện tại cô nắm giọt máu này đi lại tự nhiên trong trận, xem ra máu của Mạc Tuân chính là… máu Xích Tủ?

 

“Lê Hương, em không muốn nói ra tên của người này, là bởi vì muốn bảo vệ anh ta, đúng không? Được, anh có thể không hỏi, nhưng máu Xích Tử tái hiện, Hoa Tây Châu sắp phải nghênh đón một trận gió tanh mưa máu, Lan Lâu Cổ Quốc của chúng ta và Hoa Tây Châu có mồi ràng buộc sâu xa, tất nhiên cũng sẽ bị cuốn vào trong đó.”

 

“Lan Lâu Cổ Quốc?”

 

Con ngươi Lê Hương đột nhiên co rụt lại, không khỏi lặp lại tên này.

 

Lê Hương từng thấy qua cái tên “Lan Lâu Cổ Quốc” trong một quyền cổ thư, đây là một quốc gia rất thần bí, sau đó bởi vì một nguyên nhân mà hoàn toàn biến mắt.

 

Trong cổ thư cũng không có viết rõ nguyên nhân này là cái gì, cho nên Lê Hương cũng không biết, cô tuyệt đối không ngờ rằng bản thân đến từ Lan Lâu Cổ Quốc.

 

“Lê Hương, không sai, nhà của em chính là Lan Lâu Cổ Quốc, Lan Lâu Cổ Quốc chúng ta sở hữu y thuật trung y cao thâm nhất huyền ảo nhất trên đời này, nhất là thiện châm, nơi đó là tiên cảnh nhân gian chân chính, mẹ em Lâm Thủy Dao là nữ vương đại nhân đang đảm nhiệm Lan Lâu Cổ Quốc.” Tô Hi nói.

 

“Cái gì?” Mắt Lê Hương khẽ giật: “Mẹ em là nữ vương đại nhân, vậy chẳng lẽ em là… là công chúa?”

 

Tô Hi cong đôi môi mỏng: “Không phải, Lê Hương, từ khoảnh khắc em đặt chân về nhà kia trở đi, em chính là tân nữ vương đại nhân rồi.”

 

*” Lê Hương không hề có chút tâm lý chuẩn bị, cho nên không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh, nhưng rất nhanh cô đã khôi phục trấn định: “Anh Tô Hi, chúng ta vẫn nên đi tìm bảo rương thứ hai mẹ lưu lại thôi!”

 

*U? Lê Hương đi tới dưới cây đại thụ lần đầu tiên cô tiến nhập cấm địa, lúc đó cô ở trong Nhiếp Tâm thuật trong thấy được bảo rương của mẹ ở đây.

 

Hiện tại, bảo rương thứ hai lặng lặng nằm ở nơi đó.

 

Lần này không phải ảo ảnh, mà là thực sự.

 

Lê Hương nhanh chóng chạy lên trước, cầm bảo rương thứ hai lên, thật tốt quá, cô rốt cuộc tìm được rồi?

 

Bảo rương thứ hai cũng không có khóa, Lê Hương trực tiếp mở ra, đôi mắt sáng trong lóe ra ý cười toái sáng: “Anh Tô Hi, anh nói xem bảo rương thứ hai của mẹ sẽ để lại cái gì cho em, còn có thể là y điển không ạ?”

 

Tô Hi cũng không trả lời, Lê Hương mở bảo rương ra, trong rương cũng không có y điển, mà là một ống sáo màu xanh Mạc.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8