Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2407

Cập nhật lúc: 2026-03-23 07:32:48 | Lượt xem: 2

Chương 2407:

 

“Ghét ghê.” Tiêu Đình Đình hờn dỗi liếc mắt, đáy lòng không gì sánh được hưởng thụ vẻ tà tính hư hỏng của anh : “A Thành, anh có phải bởi vì em là con gái Tiêu gia nên mới cưới em không?

 

Anh không yêu thích con người em sao?”

 

Tiêu Thành híp mặt hút một hơi thuôc: “Sao em lại hỏi câu này, phụ nữ bên ngoài không đẹp không thơm sao, nếu như em không phải con gái Tiêu gia đoán chừng em đang cầm số chờ ở bên ngoài, xem anh có tâm tình muốn gặp anh hay không.”

 

“.” Người đàn ông này thật đúng là…xấu xa.

 

Thế nhưng Tiêu Đình Đình cảm giác mình đã bị người đàn ông này mê đảo thần hồn rồi.

 

Ba năm hôn nhân, Tiêu Thành đối với ả tốt vô cùng, lúc mới bắt đầu bên cạnh anh còn có những người phụ nữ khác, trái phải là đám hồ ly tinh kia, ả xuất thủ đã khiến bọn họ biến mắt, sau đó Tiêu Thành cũng liền quy củ, không động Ân.

 

Vào những người phụ nữ khác nữa, ả muốn cái gì anh liền mua cái đó, thế nhưng cảm giác như có như không anh như đang giữ vững khoảng cách với ả, nói chung người đàn ông Tiêu Thành này, ả không hiểu, càng nhìn không thấu chân tình của anh.

 

Đương nhiên người đàn ông này có tình hay không không ai biệt, mây năm nay l**m máu trên lưỡi dao, chơi quyền thế chơi gái, chưa thấy qua anh đối với người phụ nữ nào động tâm.

 

Tiêu Đình Đình không ngại anh bởi vì thân phận của ả mới cưới ả, dưới cái nhìn của ả, đàn ông sẽ không an phận phải có dã tâm, nếu thuyết phục được vị đại ca cầm đầu này, Tiêu Thành về sau sẽ phát tài.

 

Tiêu Đình Đình ôm Tiêu Thành, tiến đến bên tai anh kiều mị nói: “A Thành, vậy đêm nay anh liền theo em đi mà, bằng không… anh cũng đừng hòng nhìn thấy vị đại ca cầm đầu kia.”

 

Lời nũng nịu của Tiêu Đình Đình mang theo uy h**p.

 

Tiêu Thành không thay đôi sắc mặt, nhíu lại mày kiếm hút hết vài hớp thuốc cuối cùng, ngọn đèn thư phòng độ trên gương mặt anh tuần, lộ ra vài phần ám sắc nhàn nhạt bạc tình.

 

Anh bóp hông của Tiêu Đình Đình một cái: “Đi tắm, lát nữa anh về phòng.”

 

Anh đây là đồng ý rồi!

 

“A Thành, em tắm rồi,”

 

“Tắm lại đi, thế thì lát nữa em mới thoải mái được.”

 

Tiêu Đình Đình mềm nhũn người, liền vội vàng gật đầu: “Được, em về phòng tắm đây, A Thành, chờ anh đó.”

 

Trong phòng.

 

Tiêu Đình Đình tắm xong đi ra, ả nhanh chóng ở cửa số sát đất nơi đó thấy được thân thể anh tuấn kia của Tiêu Thành, anh đã trở về phòng, lúc này thân cao chân dài đứng lặng ở đó, một tay đút trong túi quần, một tay vuốt vuốt cái bật lửa, ngày hôm nay anh dường như đặc biệt thích hút thuốc.

 

Tiêu Đình Đình đi tới, vươn tay giành lấy cái bật lửa trong tay anh.

 

Tiêu Thành xoay người, nhìn ả.

 

“A Thành, muốn không? Muốn thì đuổi theo em đi.” Tiêu Đình Đình ngoắc ngoäc đâu ngón tay, xoay người chạy.

 

Thế nhưng vừa chạy hai bước, bàn tay Tiêu Thành dò đến, chế trụ rồi cổ tay ả dùng sức vung, Tiêu Đình Đình trực tiếp ngã vào trong giường lớn mềm mại.

 

Lúc này trong tầm mắt tối sầm, Tiêu Thành lộn đi lên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8