Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2408

Cập nhật lúc: 2026-03-23 07:32:49 | Lượt xem: 3

Chương 2408:

 

Tay Tiêu Thành chống trên giường, từ trên cao nhìn xuống ả, trên mặt anh không có ý cười, đạm mạc mở miệng: “Cái bật lửa, đưa đây.”

 

Đơn giản năm chữ, cường thế đến không làm trái được.

 

Tiêu Đình Đình giật mình, ả đã gặp qua đủ mọi vẻ mặt của Tiêu Thành, anh tuần, hung ác, âm u, tà mị… chính là chưa gặp qua anh như vậy, anh giờ phút này như lui đi một tầng ngụy trang, vẻ từng trải rất nặng của người đàn ông khiến người kính nễ.

 

Tiêu Đình Đình không dám nháo nữa, trực tiếp đưa bật lửa cho Tiêu Thành.

 

Tiêu Thành cât bật lửa vê trong túi quần, sau đó anh giơ tay, tháo một cúc áo Sơ mi.

 

Tiêu Đình Đình liền giơ hai tay lên ôm cổ anh: “A Thành.”

 

Tiêu Thành nhìn ả, sau đó chậm rãi cúi đầu, mặt của hai người càng đến gần càng gần.

 

Tiêu Đình Đình nhắm mắt lại, lòng tràn đầy chờ mong, chờ mong nụ hôn của anh rơi vào trên mặt, trên người ả…

 

Một giây kế tiếp: “tách” một tiếng, đèn trong phòng đã bị tắt đi.

 

Thì ra anh đè xuống không phải muốn hôn ả, mà là tắt đèn. Tiêu Đình Đình mở mát ra, trong tâm mát đen kịt một màu.

 

“A Thành, vì sao không bật đèn, chúng ta kết hôn lâu như vậy anh luôn tắt đèn, em không thấy rõ anh, em muốn bật đèn nhìn anh.”

 

Kết hôn lâu như vậy, mỗi một lần ngủ cùng nhau Tiêu Thành đều sẽ tắt đèn đi, ả cái gì cũng không thấy được, ả không thích như vậy.

 

Tiêu Thành cười nhẹ, trong giọng nói thấm lấy một tia mỏng lạnh tà mị: “Anh thích… tắt đèn.”

 

Tiêu Đình Đình đã cảm thấy Tiêu Thành nhất định là không muốn nhìn thấy gương mặt này của ả, đối với người đàn ông mà nói, tắt đèn, người phụ nữ nào cũng giông nhau.

 

Tiêu Đình Đình không dám kháng nghị, bởi vì trước khi kết hôn ả sinh hoạt cá nhân không sạch sẽ, còn đổ vỏ Tiêu Thành. Những thứ này Tiêu Thành chưa từng nói gì, thế nhưng người đàn ông này càng ngày càng bản lĩnh hơn, khả năng vị trí đại ca cầm đầu về sau sẽ là của anh, anh sẽ nắm giữ huyết mạch của tất cả mọi người.

 

Tiêu Đình Đình lại tới gần người đàn ông: “A Thành, em sinh cho anh đứa con trai nhé!”

 

Một khi ả sinh con anh, quan hệ của hai người sẽ càng thêm thân mật.

 

“Con trai?” Tiêu Thành giễu cợt một tiếng: “Giống như Tiêu Vũ sao?”

 

Tiêu Vũ đã bị Tiêu lão gia tử và Tiêu Đình Đình nuôi hư, chính là một thằng nhóc hỗn láo.

 

“Không phải, con trai của chúng ta khẳng định càng thêm thông minh đẹp trai hơn Tiêu Vũ, em nhất định sẽ càng yêu con trai chúng ta hơn.” Tiêu Đình Đình vui vẻ nói.

 

Tiêu Thành đối với đề tài này không cảm thấy hứng thú, cũng không muốn dây dưa thêm với ả, anh đứng dậy, trực tiếp xuống giường.

 

Anh đi là thế nào?

 

Không thể đi!

 

Tiêu Đình Đình cũng xuông giường theo, ả từ phía sau ôm lấy vòng hông lớn của Tiêu Thành: “A Thành, anh đi đâu vậy, đừng đi mà.”

 

Tiêu Thành đẩy tay ả: “Chút ấy thời gian cũng không thể đợi, chờ đấy, anh đi tắm trước.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8