Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2411

Cập nhật lúc: 2026-03-23 07:37:02 | Lượt xem: 3

Chương 2411:

 

Bây giờ sắc mặt Hà Băng tái nhợt, cả người lạnh như đá.

 

“Băng Băng, cậu rốt cuộc bị sao vậy, đừng dọa tớ mà.”

 

Hà Băng lắc đầu: “Tớ không sao…”

 

Cô chỉ là… thất tình mà thôi.

 

Lúc này chuông điện thoại vang lên, điện thoại tói.

 

Là Dương Kim Đậu gọi.

 

Đã trễ thế này, Dương Kim Đậu lại gọi điện thoại qua đây, hình như là có chuyện gì gấp.

 

Hà Băng khẽ chau mày, sau đó nghe điện thoại…

 

Tiêu Đình Đình gởi video cho Hà Băng, ả cảm thấy như vậy còn chưa đủ, ả còn muốn gọi điện thoại cho cháu mình Đường Ngọc.

 

Tiêu Đình Đình nhanh chóng bắm số Đường Ngọc.

 

Lúc này Đường Ngọc đang lái xe, chỉ cần nghĩ đến vừa rồi Hà Băng nói những lời này, trái tim anh ta như bị đao cắt, rất đau rất đau.

 

Lúc này Tiêu Đình Đình gọi đến, anh ta điêu chỉnh tâm trạng lại một chút, sau đó ấn phím nhận: “Alo, cô à.”

 

“Đường Ngọc, con bây giờ đang ở đâu vậy, cô mang theo Tiêu Vũ tới thành phố Hồng Khẩu, hôm nào ra ăn bữa cơm đi.” Tiêu Đình Đình cười nói.

 

“Dạ, ngày mai con đãi, mời dượng và cô ăn cơm tối.”

 

“Được, không thành vấn đề, đúng rồi Đường Ngọc, hôm nay cô thấy được một người quen.”

 

“Người quen nào ạ?”

 

“Đường Ngọc, con cũng biết, dượng con trước khi gặp cô sinh hoạt cá nhân rất loạn, phụ nữ bên cạnh tương đối nhiều, anh ấy đã từng lim ốc tàng kiều một cô gái, cô gái này cô đã gặp, không nghĩ tới hôm nay cô rốt cuộc lại gặp lại cô ta, cô ta đã đổi tên, tên gì… nhỉ, à, là Hà Băng.”

 

Cái tên “Hà Băng” này vừa rơi xuống, vô lăng trong tay Đường Ngọc lúc này run lên, xe đã đánh lệch phương hướng.

 

Ding ding.

 

Phía sau truyền đến tiếng còi chói tai, còn có tiếng chửi rủa: “Con mẹ nó mày không muốn sống nữa à, lái xe cũng không lái được à?”

 

Thế nhưng Đường Ngọc nghe không được những thứ tạp âm này, hiện tại hai lỗ tai anh ta ong ong, quanh quần đều là mấy câu nói kia của Tiêu Đình Đình: “Cô, cô… đang nói cái gì, Hà…

 

Băng? Hà Băng và…và dượng…”

 

“Đường Ngọc, con làm sao vậy, đúng vậy, cô nói chính là Hà Băng a, cô ta trước đây sống ở ở Hồng Kông, tên là Tô Tiểu Đường, con đi tra sẽ biết, dượng con bao nuôi cô ta rất lâu, cô ta là tình nhân cũ của dượng con đấy.”

 

Đường Ngọc khiêp sợ trợn to hai mắt, giờ khắc này anh ta phảng phất không hít thở được nữa, Băng Băng cùng dượng…

 

Hai người kia sao lại dây dưa với nhau?

 

Đường Ngọc chưa từng nghĩ tới Hà Băng và Tiêu Thành từng có một đoạn… quá khứ không muốn người biết, một là cô gái anh ta rất thích, một là người dượng anh ta kính nể yêu thương, bọn họ… bọn họ dĩ nhiên…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8