Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2659

Cập nhật lúc: 2026-03-23 08:17:51 | Lượt xem: 3

Chương 2659:

Đau.

Đau quá.

Khuôn mặt nhỏ lớn chừng bàn tay nanh trong nháy mắt trắng bạch như một trang giấy, hàng mi tựa cánh ve phủ xuống, cô mềm nhữũn trong lòng anh.

Diệp Minh kéo ga giường từ trong lòng bàn tay của cô ra, đá bay Bò Cạp đã chết ra ngoài, anh một cánh tay ôm cô, một tay mở quần áo trên người cô, trên vùng bụng bằng phẳng của cô bị đâm rôi bảy tám dao, từng nhát thây thịt, máu nóng hồi đang phun túa ra ngoài, muốn ngăn cũng không nổi.

Diệp Minh khép quần áo cô lại, một cánh tay thu lực, nhào nặn thân thể nhỏ mềm của cô trong xương mình: “Băng Băng, anh sẽ đưa em đi bệnh viện ngay bây giờ.”

Anh ôm ngang cô lên, nhanh chóng rời khỏi căn biệt thự này.

Đặt cô ở chỗ cạnh tài xé, anh dùng ga giường ghìm chặt eo cô, ở đây không có gì để cầm máu, anh chỉ có thể làm như vậy cầm máu cho cô.

Xe jeep nổ máy, anh nghiêng mắt nhìn cô, máu cô theo đôi chân nhỏ chảy xuống, nhanh chóng nhiễm đỏ chỗ kế bên tài xê.

Anh một tay đ è xuống vô lăng, một tay đè lại vết thương của cô, máu cô nóng hổi, cảm thấy cô dần dần ở đầu ngón tay anh trôi đi sinh mệnh.

Cái đầu nhỏ ở ghế chỗ ngồi ngã trái ngã phải, nếu không phải có dây an toàn cố định, cô sớm đã ngã xuống, hàng mi nhỏ dài đã khép chặt, cô giống như đã ngủ.

Giác ngủ này, sẽ không tỉnh lại nữa.

Diệp Minh kéo kéo khóe môi mỏng, giọng nói khàn khàn run rầy, mang theo tràn đầy dỗ dành cưng chiều còn có…

cầu xin: “Băng Băng, đừng ngủ, chúng ta trò chuyện đi, nói cho anh biết, vừa rồi đã xảy ra cái gì?”

Nghe được giọng nói anh khàn khàn, Hà Băng suy yếu mà cật lực nâng mắt lên, toàn thân đau đớn, đau đến độ cô không có sức lực đề cất tiếng.

Cô nhìn Diệp Minh, mềm mại gợi lên khóe môi tái nhọt: “A Minh, em nói rồi…em sẽ chờ anh, vẫn… chờ anh tới.”

“Vừa rồi… em sắp hôn mê, nên em giả bộ bất tỉnh, lúc Bò Cạp… c ởi quần xuống, em một cước đạp lên, hắn đau… sắc mặt cũng thay đổi, hắn lấy dao ra, như phát điên hướng về phía em đâm… bảy tám nhát…”

“Mỗi lần đâm một cái như thế, em lại càng thanh tỉnh, em cầm… ga giường, ghìm chặt cổ hắn…”

“Hắn giãy giụa máy lần, sức lực rất lớn, thiếu chút nữa đã bị hắn… chạy thoát rồi, thế nhưng em đang suy nghĩ, nếu như em chết, sẽ chờ không được anh LÔI w Hà Băng vươn tay, nhẹ nhàng cầm bàn tay anh thô ráp, cô dùng lòng bàn tay mêm mại vuôt ve vêt chai trên mu bàn tay anh, đây là thời gian lắng đọng những gì liên quan đến sức mạnh của tháng năm trên người anh.

Cô nhìn anh, ánh mắt sáng như tuyết, tựa như bầu trời sao: “A Minh, anh biết, em yêu anh, mấy năm nay em chẳng bao giờ che giấu tình yêu đối với anh.

Yêu anh, tất nhiên sẽ muốn yêu hết tất cả những gì anh yêu, cho nên em một mực đuổi theo bước chân anh, cuối cùng cũng có một ngày, em sẽ dũng cảm hệt như anh, em cũng sẽ có được tín ngưỡng hệt như anh, em cũng sẽ sống thành dáng vẻ hệt như anh.”

“A Minh, em bảo vệ được anh rồi, về sau, thiếu một phân bi thương, nhiều một phần vui sướng, nhiều người yêu anh như vậy, em cũng yêu anh.”

Cô thương anh, anh vấn luôn biệt.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8