Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

A Kiều
Chương 01

Cập nhật lúc: 2026-03-17 16:49:13 | Lượt xem: 1

Năm thứ bảy thành hôn với nam phụ si tình, nữ chính trở về.

Nàng ta làm mình làm mẩy với nam chính, đứng dầm mưa trước cổng nhà ta:

“Mạnh ca ca, ta không còn nơi nào để đi nữa.”

Mạnh Hạc Thư, chàng phu quân vốn điềm tĩnh ôn hòa của ta, bỗng nổi giận:

“Ta sẽ đi tìm hắn tính sổ!”

Ngay cả đứa con trai bảy tuổi của ta, Mạnh Bách, cũng vung nắm đấm:

“Tiên nữ tỷ tỷ đừng khóc, đợi ta lớn lên sẽ cưới tỷ.”

Khi họ đang tranh nhau an ủi nàng ta.

Ta lại bị mắc kẹt trên thuyền đánh cá vì cơn mưa bất chợt ập đến khi đi mua cá sông.

Thuyền phu hét về phía bờ sông gọi khách:

“Còn ai đi Thanh Châu nữa không?”

Ta cúi đầu nhìn vào giỏ, vừa nãy mua ba con cá đao, chỉ còn thừa lại một lạng bạc.

Ta đưa một lạng bạc đó cho thuyền phu, hỏi:

“Một lạng bạc này đi được đến đâu?”

1.

“Một lạng bạc? Đến Thanh Châu còn dư đấy.” Thuyền phu cười hỏi, “Nương tử định đi Thanh Châu à?”

Ta gật đầu.

Thuyền phu nhìn ta, có phần hoài nghi.

Ta mặc một bộ y phục thường ngày, không mang theo kiện hành lý nào.

Thậm chí cái giỏ mà ta đang xách trên tay cũng chỉ đựng ba con cá đao mà ta vừa mua của hắn.

“Nương tử muốn về nhà thu dọn hành lý không? Hay là đợi người nhà cùng đi?”

Ta suy nghĩ một lúc, rồi lắc đầu cười:

“Không cần đâu, chỉ có mình ta thôi.”

Tuy thuyền phu thấy lạ, nhưng nhận lấy bạc rồi cũng không hỏi gì thêm.

Thuyền khởi hành, trên sông sương mù dày đặc, giống như bức hoạ treo trong thư phòng của Mạnh Hạc Thư.

Nghe thuyền phu nói, đến Thanh Châu mất hai ngày đường thuỷ.

Ta sờ vào túi, còn nửa xâu tiền, rồi chạm vào cây trâm đậu ngọc trên búi tóc, mới cảm thấy có vẻ mình đã hấp tấp quá rồi.

Sáng nay, Mạnh Hạc Thư còn nói với ta rằng muốn ăn cá đao do ta nấu.

Khi ra khỏi nhà, con trai ta, Mạnh Bách, cũng dặn đi dặn lại ta:

“Hôm qua tiên nữ tỷ tỷ nói muốn ăn cá, nương mua bốn con về nhé, cho cha một con, tiên nữ tỷ tỷ một con, Bách Nhi một con, nương một con.”

Nói thật thì, đều tại người thuyền phu này, sao lại chỉ còn có ba con cá thôi chứ.

Bốn người nhưng chỉ có ba con cá, không biết chia thế nào, ta mới cảm thấy khó xử muốn trốn đi.

Trong lúc suy nghĩ, bụng ta lại đói.

Ta không mang theo lương khô, đành tốn thêm mười lăm văn, mượn trù sư trên thuyền cái bếp lò, lại mua một miếng đậu phụ nhỏ.

Ta cũng muốn tiết kiệm một chút.

Nhưng không có đậu phụ, món canh cá này sẽ rất thảm thương.

Mổ bụng, cạo vảy, rán hơi vàng, rồi đổ nước sôi vào.

Một nồi canh sữa thơm lừng, bếp lò khẽ phát ra tiếng sôi sùng sục.

Khiến cho các khách đi thuyền đứng bên ngoài phải hít hà, không ngừng ngó vào:

“Oa? Canh thơm quá.”

Cá và đậu hũ phải hầm thật lâu mới làm dậy hết hương vị thơm ngon của món canh.

Khi ta gắp đến miếng đậu hũ thứ ba, thuyền phu không nhịn được nuốt nước miếng:

“Tay nghề của cô nương thật giỏi, canh này sao lại trắng như sữa vậy?”

Ta chia cho hắn một bát, thuyền phu vui mừng quá đỗi.

Ta thấy hắn dùng bánh lau sạch đáy bát, bát sạch đến nỗi như không cần phải rửa, trong lòng có chút tự hào:

“Tiếc là không có rau mùi, nếu không sẽ ngon hơn nữa.”

Thuyền phu uống canh xong, càng thân thiết với ta hơn.

Ta biết hắn tên Xuân Sinh, hắn biết ta họ Kiều.

“Nương tử cãi nhau với phu quân, giận dỗi muốn về nhà mẹ đẻ à?”

Không phải, tính tình của Mạnh Hạc Thư rất ôn hòa.

Trong bảy năm bọn ta thành hôn, chưa từng cãi nhau lần nào, trong mắt người ngoài cũng coi là ân ái.

“……Không phải giận dỗi, là hòa ly.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8