Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

A Kiều
Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-03-17 16:49:28 | Lượt xem: 2

Võ nghệ hay học thức ta đều không bằng hắn, vì vậy ánh mắt của Ngọc Già chưa bao giờ dừng lại trên người ta.

Chỉ có y thuật gia truyền, Lục Yến không thể bằng ta.

Nhưng A Kiều không nhìn Lục Yến, ánh mắt mờ mịt của nàng ấy lại nhìn về phía ta:

“……Cảm ơn huynh.”

Đây là lần đầu tiên có Lục Yến ở đó, ta vẫn được người khác nhìn thấy.

Từ đó, ta và A Kiều quen biết nhau.

Bất kể ta làm gì, trong mắt Ngọc Già chỉ có Lục Yến.

Nhưng ta không cần làm gì cả, trong mắt A Kiều chỉ có mỗi ta.

Vậy nên, khi ta thất vọng và chán nản, thường tìm đến A Kiều.

A Kiều không biết ta thích Ngọc Già, nàng nghĩ ta cố ý đến để gặp nàng.

Ở bên A Kiều, nếu có món ngon, thì chẳng có chuyện gì đáng buồn nữa cả.

“Tâm trạng không tốt sao, thử canh hoa lê trắng cùng cá chỉ vàng xem có ngon không?”

Hoa lê trắng mềm mại trôi xuống cổ họng, ta không đành lòng lừa dối nàng nữa.

Ta đến tìm nàng, là vì Ngọc Già sắp gả cho Lục Yến, lòng ta rất buồn:

“A Kiều, mỗi khi buồn ta đều đến tìm muội, muội có ghét ta như vậy không…”

A Kiều cắn miếng cá khô giòn tan, lắc đầu như lẽ đương nhiên:

“Khi buồn huynh lại nghĩ đến ta, chứng tỏ huynh rất dựa dẫm vào ta.”

“Ta luôn cô đơn một mình, chưa bao giờ có ai tìm ta nói chuyện, huynh có thể đến, ta vui lắm.”

“Hơn nữa có thần y Mạnh như huynh ở đây, bọn họ cũng không dám bắt nạt ta nữa.”

Khoảnh khắc nghe thấy A Kiều dựa dẫm vào ta như vậy, trong lòng ta chợt rung động.

Có lẽ là hoa lê trắng quá nồng, có lẽ là ánh trăng đêm đó quá đẹp.

Có lẽ là vì giận dỗi Ngọc Già, có lẽ là lúc đó ta thật sự rung động với nàng.

Ta buột miệng nói ra:

“Vậy muội có muốn gả cho ta không?”

Ánh trăng chiếu rọi gương mặt đang đỏ ửng của A Kiều.

Nàng ngạc nhiên đến nỗi quên cả việc cắn đứt miếng cá khô trong miệng, vội vã gật đầu.

Sau đó, trong đêm động phòng, A Kiều nói với ta.

Ban đầu, nàng muốn dè dặt nói rằng để mình suy nghĩ, nhưng sợ ta buồn nên đã gật đầu ngay lập tức.

Đêm đó, ánh nến lung linh, nàng đội mũ phượng, cười tủm tỉm nhìn ta:

“Trước kia, chưởng quỹ quán rượu từng bảo, ông ta cần phải suy nghĩ xem có nên giữ ta lại hay không.”

“Ông ta suy nghĩ ba ngày, ta cũng khó chịu ba ngày, đứng ngồi không yên, sợ ông ta không cần ta nữa.”

“Suy nghĩ sẽ khiến người ta khó chịu, A Kiều không muốn chàng khó chịu.”

A Kiều đã trao trọn trái tim cho ta.

Nhưng ta thì không.

Nàng muốn trồng rau trồng dưa trong sân, còn ta muốn giữ lại chút kỷ niệm về Ngọc Già trong ngôi nhà này.

Ngọc Già thích nhất là hoa mai tuyết, ta muốn trồng vài cây trước thư phòng.

Thứ nhất, ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy.

Thứ hai, sau này Ngọc Già đến nhà làm khách, cũng có thể biết trong lòng ta vẫn luôn có nàng ấy.

A Kiều không biết, nghe ta nói muốn trồng hoa, nàng sững sờ nhưng vội cười nói:

“Hoa mai tốt, hoa mai cũng tốt, có thể hái xuống pha trà.”

Nàng vui vẻ đi chọn hoa mai đỏ, người khác hỏi nàng tại sao không mua mạ dưa mà lại mua hoa mai.

A Kiều mỉm cười, ánh mắt tràn đầy kiêu ngạo:

“Đương nhiên là để tướng công cùng ta ngắm mai thưởng tuyết rồi.”

Lúc đó nàng đang mang thai Bách Nhi, bụng rất to, nàng cẩn thận nhìn người ta trồng, sợ làm tổn thương cây mai.

Thấy nàng vui vẻ, ta chợt cảm thấy mình thật tàn nhẫn.

Không biết ai đã nói cho nàng biết, Ngọc Già cô nương rất thích hoa mai.

Khi ta về nhà, nàng ngồi trước thư phòng, đợi ta rất lâu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8