Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

A Kiều
Chương 14

Cập nhật lúc: 2026-03-17 16:49:29 | Lượt xem: 2

Nàng không khóc không làm ầm ĩ, chỉ khẩn cầu nhìn ta:

“… Là chàng thích, đúng không?”

Ta không giỏi nói dối, sự trầm mặc của ta làm nàng đau lòng.

Nàng không nhờ ai dời những cây mai đó đi.

Chỉ là không còn đến thư phòng của ta nữa.

Bách Nhi là một đứa trẻ nghịch ngợm, khi sinh ra vị trí thai bị ngược, A Kiều đau đớn cả một ngày một đêm mới hạ sinh được.

Có Bách Nhi, những năm này mối quan hệ của bọn ta hòa hợp hơn nhiều.

Nhưng rồi Ngọc Già đến.

Lục Yến đã khiến nàng ấy chịu uất ức.

Ta bận rộn an ủi Ngọc Già, không hề hay biết ánh mắt của A Kiều ngày càng ảm đạm.

Cũng không biết rằng nàng vốn kén ăn, lại phải nuốt trôi bát mì trường thọ pha lẫn nước mắt.

Tối đó Ngọc Già nói thèm cá đao, ta nói với A Kiều rằng mình muốn ăn.

Sáng hôm A Kiều ra khỏi nhà, trời âm u, như ấp ủ một trận mưa lớn.

Khi mưa đổ xuống như trút nước, ta phân vân có nên mang ô đến cho nàng không.

Thôi vậy, mưa to cũng chẳng kéo dài, có lẽ sẽ sớm tạnh thôi.

Nàng đợi một chút là được.

Nhưng đợi đến khi Bách Nhi oà khóc vì đói, đợi đến khi trời tối, A Kiều vẫn chưa về.

Ngày thứ hai, ngày thứ ba, Bách Nhi cứ khóc đòi nương, ta cũng sắp phát điên lên.

Ra phố hỏi thăm, những người trông thấy nàng đều nói:

“Hôm đó A Kiều nương tử mang theo cái giỏ nhỏ, vẫn cài cây trâm đậu ngọc, không giống như sắp đi đâu xa.”

“Ngươi với A Kiều nương tử cãi nhau sao? Nương tử tốt như vậy, Mạnh đại phu nên dỗ dành mới phải.”

Đến ngày thứ bảy, có một thuyền phu nói đã thấy nàng đi về hướng Tú Thành.

Ta không biết vì sao A Kiều lại đi Tú Thành.

Cũng không biết tại sao thuyền phu kia lại lừa ta.

Ở tửu lâu Tú Thành, những khách tha phương đang bàn tán về một nương tử ở thư viện có tay nghề nấu ăn rất ngon:

“Nói đến cũng tội nghiệp, nương tử đó bị người ta bắt nạt, không ai giúp đỡ, cô đơn ngồi khóc trước cửa.”

“Nếu không phải nhờ Hứa Thường tìm thấy, chắc đã chuẩn bị đem cầm cây trâm rồi.”

Nghe thấy nàng bị bắt nạt, lòng ta đau nhói.

Cảm giác đau lòng này, hoàn toàn khác với ngày Ngọc Già khóc lóc đến tìm ta.

Khi tới thư viện Quan Hạc, có một bóng người đang phơi y phục trong sân.

Y phục phơi đầy trong sân được gió thổi phồng lên, như những cánh buồm lướt trên mặt nước, mờ mờ ảo ảo.

Niềm vui bất ngờ khi mất đi tìm lại được khiến ta nghẹn ngào.

Thấy ta, A Kiều sững sờ một lúc, vô thức lùi lại một bước.

Rồi thận trọng nhìn về phía sau ta:

“Chàng đến đây là vì Ngọc Già cô nương cũng đến sao?”

Ta không thể trách nàng phòng bị, vì ta đã làm tổn thương nàng quá sâu.

“Sau này sẽ không có nữa, chỉ có ba người chúng ta…”

Nhưng nàng không cần ta, cũng không cần Bách Nhi nữa.

Giờ đây nghĩ lại, phải trách suốt bảy năm qua, ta chưa bao giờ nghĩ đến việc che mưa cho A Kiều, nên nàng mới học cách tự mình cầm ô.

Dẫu sao thì tình cảm lo được lo mất như vậy thật giày vò người ta.

Ngay cả trong những ngày nắng đẹp của mùa xuân, cũng phải đề phòng một cơn mưa bất chợt.

Tin nàng sắp đi, được báo cho tất cả mọi người, chỉ có ta và Bách Nhi là không biết.

Một lần nữa ta lại chậm chân, không kịp níu lấy tay áo nàng.

“Ta sẽ cùng Bách Nhi đến Tú Thành tìm nàng…”

“Ta sẽ cố gắng bù đắp cho nàng…”

Mưa thu lất phất, bóng người mờ nhạt.

Hối hận này đến muộn mất bảy năm, không biết nàng có nghe thấy hay không.

(Hết)

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8