Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

A La Là Bảo Bối Của Phủ Tướng Quân
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-01-30 07:43:29 | Lượt xem: 3

Huynh kể, bốn năm trước huynh bị thương nặng, mơ mơ hồ hồ đi lạc vào một ngôi miếu hoang, máu chảy đầm đìa, chỉ muốn nằm xuống ngủ mãi mãi.

Ngay lúc ý thức sắp tan biến, đột nhiên nghe thấy tiếng khóc yếu ớt từ phía sau tượng Bồ Tát.

Âm thanh ấy như một tia sáng, kéo huynh từ bóng tối trở về.

Huynh cố sức bò đến, thì thấy một đứa bé bọc trong tã lót, mặt đỏ bừng vì sốt cao.

Sau đó, huynh bán thanh kiếm mang theo đổi lấy tiền chữa sốt cho ta, cũng chữa khỏi vết thương của chính mình.

Rồi huynh bế ta, đến định cư ở làng La Nam.

“Cho nên, chính A La đã cứu huynh trước.”

Phu nhân bận rộn chuẩn bị một bữa tiệc lớn, để cho cả kinh thành thấy được cô con gái mới của bà đáng yêu, xinh xắn thế nào.

Tướng quân có chút lo lắng:

“Nàng không sợ bên nhà họ Thẩm nghe được tin, lại đến giành người à?”

Phu nhân nhướng mày:

“Hắn dám? Ta sẽ khiến hắn có đi không có về!”

Nghĩ một lát, bà lại hừ lạnh:

“Nhưng mà, chúng ta không mời họ là được rồi.”

Đến ngày tiệc, khách khứa tấp nập, chỉ thiếu mỗi thiếp mời từ phủ Vĩnh An Hầu.

Quà mừng ta nhận được chất thành núi, ai ai cũng khen tiểu tiểu thư phủ tướng quân xinh đẹp, phúc khí dồi dào.

Ngay cả quý phi nương nương trong cung cũng sai Tam hoàng tử đưa tới một chuỗi vòng cổ nạm bảo thạch bằng vàng ròng, nặng trĩu, đè đến nỗi cổ ta mỏi nhừ.

A Kiều nói, cái vòng cổ đó có thể đổi được cả đống bánh kẹo.

Ta nghe xong, vội vàng ngẩng cao cổ.

Đợi yến tiệc kết thúc rồi, sẽ đem về cất kỹ.

Sau bữa trưa, ta đi dạo tiêu thực trong vườn hoa, thì thấy Cố Thế Văn đang bị một đám bạn học vây quanh.

Chỉ nghe thấy hắn ngẩng cao đầu, đắc ý nói:

“Sao hả? Ta không nói dối đúng không? Muội muội ta chẳng phải trông giống như tiểu tiên đồng dưới toà sen của Bồ Tát à?”

“Các muội muội nhà mấy người, đứa thì hung dữ, đứa thì ẻo lả, sao sánh nổi với muội muội ta!”

Tam hoàng tử gật đầu đầu tiên:

“Muội muội A La đúng là do Bồ Tát ban tặng. Muội ruột của ta ấy à, tám phần là mẫu phi ta nhặt về, suốt ngày chỉ biết cướp đồ của ta, phòng ta lúc nào cũng như vừa bị đạo tặc càn quét qua.”

Một thiếu niên mặc áo xanh tiếp lời:

“Nhà ta toàn thứ nữ, nói chuyện thì nhẹ hều, như sắp đứt hơi tới nơi, ta nghe thôi mà cũng thấy tức nghẹn.”

Lại một người khác thì hạ giọng:

“Các người nghe chưa? Cô tiểu thư mà phủ Vĩnh An Hầu mới nhận về, tuy trông cũng đoan chính đấy, nhưng cứ rụt rè sợ sệt. Hôm trước dự tiệc còn vì không biết quy củ mà làm trò cười…”

“Mẫu thân ta còn nói nhìn thấy hầu phu nhân vặn tay con bé ấy ở hành lang nữa kia.”

Bỗng một thiếu niên mũm mĩm chọc chọc Cố Thế Văn:

“Cố huynh, ta thương lượng cái này, ta trả trăm lượng bạc, huynh cho ta mượn muội muội về nhà chơi một ngày được không?”

“Ta trả hai trăm!”

“Ba trăm lượng!”

Cố Thế Văn giận tím mặt, chống nạnh mắng:

“Mơ đi! Muội muội ta là thứ có thể mua được bằng bạc à? Còn dám nói mấy lời vớ vẩn nữa, coi chừng ta đánh các người!”

Tam hoàng tử đảo mắt, ghé lại gần:

“Vậy… luận văn mà phu tử giao hôm trước, chẳng phải rất khó sao?”

“Huynh cho ta mượn muội muội một ngày, ta thay huynh viết bài, đảm bảo ngày mai giao đủ, thế nào?”

Cố Thế Văn mắt sáng lên:

“Thật không?”

“Thật chứ! Ta đường đường là hoàng tử, lẽ nào lại lừa huynh?”

9

Ta nắm tay A Kiều, nhỏ giọng nói:

“Chúng ta đi tìm ca ca đi.”

Ca ca đang đọc binh thư trong viện, thấy ta chạy đến, liền buông sách xuống.

“A La sao vậy?”

“Ca ca, ta có thể đến cung chơi với Tam hoàng tử một ngày không?”

“Sao A La lại muốn đến cung chơi?”

“Nhị ca nói, chỉ cần ta đi chơi với Tam hoàng tử, Tam hoàng tử sẽ giúp huynh ấy làm bài.”

Ta nhăn mày lại:

“Ta không muốn nhị ca không làm được bài rồi lại bị phụ thân đánh.”

Cằm ca ca siết chặt, răng nghiến ken két.

Huynh đứng dậy, đi thẳng đến thư phòng của tướng quân, lúc trở ra đã cầm sẵn cây gậy mảnh.

“Thành Phương, Thế Văn đâu rồi?”

Thành Phương còn chưa kịp đáp, ngoài cửa tròn đã vọng đến tiếng cười đùa.

Cố Thế Văn dẫn theo đám bạn học đang nói cười rôm rả đi tới.

Tam hoàng tử vừa trông thấy cây gậy trong tay ca ca, lại thêm vẻ mặt sấm sét của huynh, lập tức rụt cổ, chắp tay nói:

“Cố, Cố đại ca, ta chợt nhớ trong cung còn việc gấp, xin cáo lui trước!”

Mấy thiếu niên khác cũng lập tức hiểu ý, tản đi như chim bay thú chạy, nhanh hơn cả thỏ.

Chỉ còn lại Cố Thế Văn đứng ngơ ngác, nhìn ca ca từng bước tiến lại gần.

Ca ca bảo Thành Phương giữ chặt hắn, rồi vung gậy đánh thẳng vào mông:

“Còn dám đem A La ra đổi chác nữa, ta sẽ đánh cho mông nở hoa luôn!”

Cố Thế Văn đau đến nhăn nhó méo miệng, liên tục kêu oan:

“Ca ca! Sao huynh biết? Ta chưa làm gì mà! Ta còn chưa đồng ý mà!”

Vết thương vừa lành xong lại bị tái phát.

Đến bữa tối, hắn chỉ có thể đứng tấn bên bàn ăn, tay cầm bát run rẩy.

Tướng quân ngẩng mắt:

“Sao lại thế nữa?”

Ca ca thuật lại đầu đuôi, phu nhân lập tức buông đũa, sai người dọn bát trước mặt Cố Thế Văn đi.

“Đừng ăn nữa, ăn vào lại thêm mưu tính trong bụng!”

Cố Thế Văn: “…”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8